Sáng sớm, trời còn chưa sáng, Tống Thanh Phong đã thức dậy, cử động tay chân thật nhẹ nhàng, cố gắng không đánh thức Khổng Yên đang ngủ bên cạnh, thậm chí còn dịch dịch góc chăn giúp cô.
Đi đến trong sân, nhấc cánh cửa hông nặng nề bên bờ tường ra, yên tĩnh bước vào vườn rau nhà mình. Thừa dịp vẫn còn sớm chưa tới giờ đi làm, anh định hái nốt số cải trắng còn lại không nhiều và củ cải trong vườn xuống. Mấy ngày nay khí trời khá tốt, tranh thủ mang số rau củ còn dư lại này về phơi khô, chắc cũng đủ để có thể vượt qua mùa đông này.
Bên ngoài sương mù mờ mịt, đất trời một mảnh trắng xám. Tối qua lại có tuyết rơi, lớp tuyết dày gần tới cẳng chân, mỗi bước đi đều để lại dấu chân thật sâu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
