Khổng Yên phồng miệng lên, uỷ khuất nói lời đạo lý thấm thía: "Bọn họ chính là bắt nạt tôi tốt tính, tâm địa tốt. Dựa vào cái gì bắt tôi phải nhường cô ta? Tôi cũng là do cha mẹ tôi sủng ái mà nuôi lớn, đến lượt bọn họ bắt nạt chắc?"
Nói xong xoa xoa đôi mắt đỏ lên: "Giang Hoa này cũng tệ, nói một tràng đạo lý chó má, chính là bảo tôi chuyện lớn hoá thành chuyện nhỏ, chuyện nhỏ lại hoá không, hi sinh tôi, để tôi nhường nhịn chịu thiệt. Tôi nói với anh, anh đừng có nhìn anh ta bình thường hay ra vẻ thành thật, công bằng liêm chính, chính nghĩa mà nhầm. Thật ra tâm anh ta xấu nhất!"
Sau đó nheo mắt, nhịn không được phỏng đoán: "Tôi cũng hoài nghi không biết có phải anh ta coi trọng Diệp Vân xấu xí kia hay không? Mỗi lần đều giúp cô ta, chắc chắn là đúng rồi, thật đúng là mắt bị mù, không coi trọng ai lại coi trọng con khốn kia!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Đến chap này mới thấy bà Khổng này có chút ổn. Chứ trc thấy hơi nhỏ nhen, toàn tính quá
@Quỳnh Như thật ra tác giả xây dựng tính cách của nu9 như vậy ms hợp lý, từ một cô sinh viên đỏng đảnh mà bị xuyên về thời đại đó thì phải có chút tính toán thì mình mới ko chịu thiệt. Hơn nữa nu9 ở hiện đại được nuôi dạy trong môi trường như thế thì hành xử như vậy cũng chẳng có gì lạ. Chẳng qua là cô gái đc ba mẹ chiều chuộng sinh ra chút đỏng đảnh tiểu thư mà thôi. Tính ra tính tình bả như con nít vậy :)))
@Quỳnh Như Thấy cũng đáng yêu :)
Cười chết với bà khổng yên này lun.. 🤣🤣🤣🤣
-495035.jpg&w=256&q=75)


