May mà bây giờ có sự tồn tại của người máy nhỏ, nếu không chỉ dựa vào mỗi sức cô đi trồng thì e rằng không gian này đến 1 cấp cũng không thăng được.
Tuy nói cả đời đốt lửa nấu cơm, giường trong phòng cũng nóng nhưng mùa hè Đông Bắc về đêm cũng không nóng lắm, Lâm Ngọc Trúc mang chăn mỏng đến, trái lại đắp vào lúc này lại vừa vặn, lửa trong lò bếp đã sớm tắt, trái lại giường sưởi ấm nóng lại mang lại một thứ cảm giác ấm áp cho Lâm Ngọc Trúc, cứ như vậy khiến cô cảm thấy cực kỳ yên tâm mà đi vào giấc mộng đẹp.
Một đêm mộng đẹp, giờ phút gà gáy Lâm Ngọc Trúc mới tỉnh lại từ trong giấc mộng, những mảnh vải thô trước đó nhóm thanh niên trí thức khoác lên đã bị cô treo lên cửa sổ trong phòng thành rèm cửa, chưa kể vải thô này che sáng khá ổn, còn ổn hơn nhiều so với rèm cửa nhà họ Lâm, mượn ánh nắng sáng sớm tờ mờ, Lâm Ngọc Trúc rời giường mặc quần áo.
Lại là một ngày tràn đầy sức sống à? Không, Lâm Ngọc Trúc không có cái sức sống đấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


