Sáng sớm hôm sau, Tưởng Tú Hà coi như không có gì ngồi vào bàn ăn ăn sáng cùng mọi người. Giang Noãn nghĩ nếu đang là thời hiện đại thì cô đã đánh chết người khiến mình ghét này?
Những người khác dường như đã quen với điều đó, nên ăn thì ăn nên uống thì uống, coi như cô ta không tồn tại.
Sáng nay bọn họ ăn cháo khoai lang, Giang Noãn nhìn bọn họ lần lượt lấy nước tương ra, múc một thìa bỏ vào cháo trộn đều. Giang Noãn líu lưỡi: "Mới sáng sớm mà mọi người đã có khẩu vị nặng như vậy, dạ dày có thể chịu đựng sao?"
"Được chứ được chứ, nước tương mà em làm quá thơm! Nếu không ăn sẽ làm chị ngứa ngáy." Lý Hồng Anh nhấp một ngụm, lông mày nhướng lên, trông cô ấy có vẻ rất thích thú.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

