Triệu Tiểu Liên không nhịn được nói: "Cô có biết xấu hổ không, đồ đã tặng đi rồi còn muốn đòi lại!"
"Trước đây thấy cô là em gái của Triệu Trường Vũ nên tôi mới đối xử tốt với cô. Bây giờ Triệu Trường Vũ trong mắt tôi chẳng là cái thá gì, huống chi là cô. Đồ của tôi cô đã dùng thì mau trả lại, mấy năm nay tôi tặng cô không ít đồ, dây buộc tóc, kẹp tóc, váy, còn có đồ ăn..."
Cố Sương tính toán một chút, nói: "Cô đưa tôi hai mươi đồng là được, trả xong thì chúng ta xóa nợ."
"Hai mươi đồng, sao cô không đi cướp luôn đi?! Tôi không có, váy thì tôi có thể trả lại cho cô, dây buộc tóc và kẹp tóc cô cũng đã lấy lại rồi..."
Triệu Tiểu Liên có chút sụp đổ, cô ta chỉ muốn đến xem trò cười của Cố Sương, không ngờ không thấy được trò cười, ngược lại còn tự rước họa vào thân.
Không ngờ bây giờ Cố Sương lại thay đổi, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra vậy?!
Còn chưa kịp nghĩ ra thì nghe Cố Sương tiếp tục nói: "Cho cô ba ngày, đến lúc đó mà không nhận được tiền, tôi sẽ đến nhà họ Triệu đòi."
Nghe vậy, Triệu Tiểu Liên tái mặt, nếu để Cố Sương đến nhà họ Triệu đòi tiền, mẹ cô ta sẽ đánh chết cô ta mất.
Nhưng, cô ta đi đâu kiếm hai mươi đồng bây giờ? Đành nhẹ giọng…
"Chị Sương, em không có ý muốn xem chị làm trò cười, em thực sự chỉ quan tâm đến chị thôi..." Triệu Tiểu Liên lấy lòng nhìn Cố Sương, cố gắng để cô thu hồi lại ý định.
Cố Sương nhướng mắt nhìn cô: "Vừa nãy cô còn mắng tôi không biết xấu hổ, tôi không quên đâu. Đừng giả vờ nữa, cô vẫn nên nghĩ cách kiếm tiền đi."
Hai mươi đồng không phải là số tiền nhỏ, cô không phải là đứa ngốc dễ bị lừa như nguyên thân.
Triệu Tiểu Liên sắc mặt rất khó coi, bây giờ cô ta vô cùng hối hận vì đã đến trêu chọc Cố Sương, sớm biết cô đã thay đổi, cô ta nhất định sẽ tránh xa.
"Đi thôi." Cố Sương gọi Cố Tiểu Vũ, hai người tiếp tục cắt cỏ cho lợn.
Cố Tiểu Vũ cúi đầu, vẻ mặt không mấy vui vẻ.
Cố Sương nhận ra tâm trạng của Cố Tiểu Vũ không ổn, nói: "Tiểu Vũ, cảm ơn em vừa nãy đã bênh vực chị."
Cố Tiểu Vũ cúi đầu không để ý đến cô, tiếp tục đi về phía trước. Cố Sương cảm thấy có chút không ổn, cúi đầu nhìn mặt cô bé.
Cố Tiểu Vũ dùng mu bàn tay lau mắt, hung dữ nói: "Nhìn cái gì mà nhìn!"
Cố Sương: "..." Biểu cảm có chút phức tạp, cô bé không phải là muốn khóc chứ?
"Em không có gì muốn nói sao?" Thấy cô bé không nói gì, chắc là Cố Tiểu Vũ càng không vui.
Cô bé biết chị gái họ mình đối xử tốt với Triệu Tiểu Liên nhưng không ngờ lại tốt đến vậy, hai mươi đồng, đó là hai tờ đại đoàn kết! Cả đời này cô bé chưa từng thấy nhiều tiền như vậy!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



