“Lúc em sinh con đã nghe thấy mẹ nói làm cho em trứng gà đường đỏ rồi, ở đâu thế? Em vì anh không chịu thua kém mà sinh ra tiểu nha đầu, sao đến cả trứng gà đường đỏ cũng không ăn được là thế nào?”Chú ba Diệp là cực phẩm, vợ anh ta cũng chả kém cạnh gì, hai vợ chồng nhà họ không phải người một nhà không vào cùng một cửa, người này hơn thua người kia kỳ lạ.
Mạnh Phỉ không phải người bản địa, là người vùng khác lánh nạn chạy tới, cá tính của bọn họ dường như thu hút lẫn nhau, hai người trong chốc lát chính là con rùa trừng đậu xanh, xem vừa mắt (2)(2) Bởi vì mắt của rùa chỉ to bằng hạt đậu xanh, đặt hạt đậu xanh trước mặt nó thì nó chỉ lựa chọn hạt đậu.
Suy ra câu này chỉ hai người nhìn nhau vừa lòng, hợp ý nhau, tương tự câu ngưu tầm ngưu mã tầm mã, hoặc trong mắt người tình hoá Tây thi.
Chú ba Diệp dùng hai cái bánh màn thầu bằng bột mì liền đưa được người về nhà, bà Diệp nghe thấy không có nhà mẹ đẻ, lại nhìn Mạnh Phỉ eo thon chân dài hông to, da lại trắng trẻo nhìn quả thực xinh đẹp.
Xung quanh trong vòng mười dặm bát hương cũng không có ai thanh tú, xinh đẹp như này, miệng lưỡi lại ngọt, gọi cha gọi mẹ, làm cho bà và ông Diệp được dỗ ngọt đến mở cờ trong bụng, cứ như vậy hai người liền thành người nhà rồi.
Nếu mà nghĩ người theo chủng loại mà tụ hợp, vật theo bầy đàn mà phân, thì cái đứa con gái lớn mà được thằng Hầu Tam Nhân (1) kia vừa ý cũng là một quả trứng thối lười chảy thây lại khó đối phó.
Ngày thứ hai ngủ đến lúc ăn bữa sáng mới dậy, vừa dậy đã ngồi một bên ăn uống thả cửa, ăn xong liền ngồi sang kia phơi nắng.
(1)Là tên một nhân vật trong phim, ở đây ý chỉ chú ba Diệp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
