Càng nghĩ Diệp Hoàng Hoa lại càng ấm ức càng tức giận, khóc lại càng thêm lớn, bị các chị dâu khác trong thôn Đại Liễu Thụ nhìn thấy rồi liền đến hỏi cô đã xảy ra chuyện gì, trong lòng Diệp Hoàng Hoa đang kìm nén một bụng tức, cô cảm thấy không nói ra thì sẽ bị ngộp đến chết, cho nên có bao nhiêu sự việc cô ta đều nói ra hết.
”Đám phụ nữ này làm gì còn dám nói nữa? Một số người lá gan nhỏ đều đã đái dầm trong quần rồi, nhanh chóng vừa khóc vừa gào hét lên đảm bảo với chú ba Diệp sẽ không nói năng hồ đồ, vu khống bịa đặt nữa, còn đẩy Diệp Hoàng Hoa ra rồi mới từ đầu đến đuôi lần lượt đi ra khỏi nhà họ Diệp.
Chú ba Diệp nhìn Diệp Hoàng Hoa một cái rồi lại nhìn sang hướng anh hai nhà mình.
Anh hai nhà họ Diệp, Diệp Hòa Bình làm việc có thể coi là một tay lão luyện, tính tình cũng không thích nhiều lời, là người chăm chỉ sống qua ngày, trong nhà có một đứa con trai và hai đứa con gái, ngày tháng sống không tính là tốt cũng không tính là xấu, bà Diệp là thiên vị con trai ruột, nhưng cũng không ngốc đến nỗi để toàn bộ trứng gà vào trong một cái lồng, hai nhà còn lại thỉnh thoảng cũng có thể hưởng nhờ, nếu không phải con vợ anh ta Tôn Chiêu Đệ cả ngày chỉ biết so đo tính toán mấy chuyện nhỏ nhặt không đáng kể thì nhà anh ta cũng có thể sống được những ngày tháng không tồi rồi.
“Anh hai, anh nói xem, chuyện này của Hoàng Hoa phải giải quyết như nào?”Diệp Hoà Bình và Tôn Chiêu Đệ cũng không dám đắc tội anh ta liền nói: “Nghe theo chú.
”“Được, vậy em nói, Hoàng Hoa này á, tám phần là thiếu tình yêu đến phát điên rồi, hai người nhanh chóng tìm người để cho Hoàng Hoa được gả đi, Hoàng Hoa nhà chúng ta thiếu tình yêu thương thì phải tìm cho nó một người biết thương hoa tiếc ngọc, mấy thằng nhóc tuổi còn trẻ đều không biết cưng chiều người khác, dù sao chúng nó vẫn còn là trẻ con, vậy nên tìm người nào lớn tuổi một chút.
”Diệp Mễ giống chú ba Diệp nhất, cũng ăn ý nhau nhất, hai người lại còn đều không thích Diệp Hoàng Hoa ở trong thôn ăn nói bậy bạ, trực tiếp tiếp lời nói: “Vương Qua Tử, Vương Qua Tử cũng đã ba mươi rồi, vẫn luôn không có đối tượng kết hôn, lại còn biết thương hoa tiếc ngọc, ông ta sớm đã muốn tìm một đối tượng, còn nói sẽ cho nhà cô nương đó hai trăm đồng tiền sính lễ.
”“Hai trăm đồng?!”Diệp Hoà Bình và Tôn Chiêu Đệ nhìn nhau một cái, đều cảm thấy khả thi.
Dù sao thì Diệp Hoàng Hoa cũng đã đắc tội với nhà người ta rồi, còn giữ ở lại thì chính bọn họ cũng không được bình yên, không bằng nhanh chóng gả đi, lại nói, trong nhà cũng không chỉ có một mình con nhóc đó là con gái, bọn họ vẫn còn một đứa Khổ Cúc nữa cơ mà, hai trăm đồng, phòng tân hôn của Truyền Căn nhà bọn họ có chỗ trông cậy rồi.
.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
