Lâm Dư Dư thấy cô quan tâm mình cũng hiểu ý mà cười, cô nhớ tới cô bạn thân hồi trước mạt thế. Lâm Dư Dư nắm chặt tay Lâm Yến: “Cậu yên tâm, tớ đâu có ngốc, tớ thật sự có biết về dược lý. Lại nói, chuyện này trước kia tớ không nói với cậu, tớ... Tớ tự ti nên không dám nhắc tới. Mẹ tớ vì tớ mà không thể sinh con nữa, lại ly hôn với cha tớ, tớ vẫn luôn vì thế mà lén theo học ở chỗ bác sĩ Đông y trong thành phố, muốn làm chút gì cho mẹ tớ, nhưng... Giờ xuống nông thôn rồi vẫn chưa làm được gì. Cũng bởi vậy mà tớ luôn tự ti, tự trách, cũng không muốn nhắc tới chuyện này.”
Lâm Yến: “Dư Dư, cậu đừng buồn, cậu xuất phát từ ý tốt, lại có hiếu, mẹ cậu nhất định sẽ biết. Nhưng mà Dư Dư à, cậu chỉ là học dược lý, dù cho có bác sĩ chuyên nghiệp dạy vẫn phải nghĩ tới lỡ như... Lỡ như...” Lỡ mà xảy ra sự cố thì phiền lắm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)