Tiểu Ôn Lễ tuy đã ở đây hai năm, cũng biết lương thực quý giá, nhưng vẫn chưa nhận thức rõ giá trị của khoai lang và gạo, trong mắt thằng bé, đã là đồ ăn thì đều như nhau cả. Ký ức về sáu năm ở thế giới cũ đã dần trở nên mơ hồ, nhưng dù sao vẫn còn chút ấn tượng là nhà mình rất có điều kiện, cũng bởi vì ảnh hưởng của ký ức nên hiểu biết về giá trị của lương thực của thằng bé không bằng những đứa trẻ ở đây.
Tiểu Ôn Lễ: “Được ạ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)