Lâm Dư Dư nghe thấy những lời này, mặt không biến sắc, nhưng lời nói ra cũng không có cảm tình: “Chị Đàm nói gì vậy? Phạm Quốc Đồng cứu người, nhưng nếu vì cứu người mà phải chịu trách nhiệm với người ta, vậy còn ai muốn cứu người? Chúng ta đều là thanh niên trí thức, nói như vậy thì tư tưởng của chị Đàm cũng quá lạc hậu rồi. Hơn nữa, nếu chị Đàm thực sự bị người khác sờ soạng qua, cũng sẽ đồng ý gả cho người ta sao, so sánh với chuyện Phạm Quốc Đồng cứu tôi, chị đây là đang muốn trở thành đối tượng của người ta ? Nếu không sao lại đồng ý để người ta sờ ngực?”
Đàm Thanh xuống nông thôn cùng đợt với Trần Hà, nói cách khác, đã có 4-5 năm là một trong những pháo hôi trong nguyên tác, ở đây 4-5 năm, cô ta sẽ không có khả năng còn sạch sẽ. Nhưng trong nguyên tác là cô ta bị Lâm Yến giải quyết, mà cách giải quyết, chính là khui ra mối quan hệ bất chính của cô ta.
Lâm Dư Dư là người biết cốt truyện, cốt truyện chính là bàn tay vàng của cô, cho nên cô đương nhiên biết người có quan hệ bất chính với Đàm Thanh là ai, cũng biết mối quan hệ của bọn họ đã ở mức độ nào.
Quả nhiên, Đàm Thanh vừa nghe, sắc mặt liền thay đổi: “ Cô nói bậy gì đó? Cô đừng có mà nói bậy.” Thanh âm lúc này có chút ngập ngừng, hiển nhiên là chột dạ.
Đàm Thanh nhìn bóng Lâm Dư Dư rời đi hừ lạnh một tiếng, cô ta biết, Lâm Dư Dư không phải là người hiền lành, mà là người dù bị chó cắn cũng không kêu. Không được, cô ta phải nói với Phạm Cường chuyện này, bằng không nếu chuyện này bị truyền ra ngoài, cô ta phải làm sao?
Lâm Dư Dư không quan tâm Đàm Thanh có tâm tư khác nữa không, cô tới cửa nhà Phạm Hồng Hoa, Phạm Hồng Hoa còn chưa đi làm về, Lâm Yến đang nhóm lửa, bà nội Phạm Hồng Hoa đang nấu cơm.
Lâm Dư Dư: “Yến Tử, bà nội Hồng Hoa.”
Bà nội Phạm Hồng Hoa: “A, thanh niên trí thức Lâm Dư Dư tới rồi a.”
Lâm Dư Dư và Lâm Yến đều cùng họ Lâm, cho nên lúc người trong thôn gọi, đều sẽ gọi cả họ và tên.
Lâm Yến: “Dư Dư tới, rất nhanh liền xong, chờ Hồng Hoa trở về là có thể ăn cơm.”
Lâm Dư Dư: “Có cần tớ hỗ trợ việc gì không?”
Lâm Yến: “Không cần, sức khoẻ cậu không tốt, ngồi nghỉ ngơi đi, tới ngồi đây, chỗ này ấm.”
Lâm Dư Dư: “Được.” Tháng tư thời tiết có chút lạnh, đặc biệt là thôn này ở khe núi, đặc biệt lạnh. Sau khi ngồi xuống, Lâm Dư Dư liền nói chuyện của Đàm Thanh với Lâm Yến.
Lâm Yến chấn động: “Chị ta… Chuyện của chị ta và Phạm Cường sự thật à?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)