Trước đây, đẹp thì đẹp thật nhưng lại có phần dung tục.
"Trời sinh xinh đẹp đúng là phiền phức."
"Mặc đại một bộ cũng có người nói tôi cố tình ăn diện."
"Ồ, đúng rồi. Chắc cô không hiểu được nỗi phiền muộn này đâu."
Phụt...
Bùi Vân Chu không kiềm chế nổi mà bật cười phá lên thành tiếng.
Bùi Vân Tịch lập tức bắn một ánh mắt sắc lẹm lườm Bùi Vân Chu một cái cháy mặt.
Bùi Vân Chu vội vàng cúi gập đầu xuống, thế nhưng hai bên bờ vai vẫn còn đang run lên dữ dội vì nhịn cười.
Bùi Vân Tịch tức giận đến mức bốc hỏa, quay phắt đầu lại nhìn về phía Bùi Chính Niên để cầu cứu: "Anh hai..."
Bùi Chính Niên chẳng buồn lên tiếng, nhưng ánh mắt sắc bén lại kín đáo liếc xéo về phía Thẩm Lam Sơ như một lời ngầm cảnh cáo.
Thẩm Lam Sơ khẽ nhếch mày, đôi môi đỏ mộng hơi cong lên tạo thành một nụ cười đầy vẻ khiêu khích.
Tim Bùi Chính Niên đột nhiên thắt lại, trong lòng dấy lên một linh cảm chẳng lành.
Quả nhiên đúng như dự đoán, ngay ở giây tiếp theo...
"Chậc, Bùi Vân Tịch, cô rốt cuộc là bao nhiêu tuổi rồi thế hả? Cãi lý không lại người ta là lại học theo trò trẻ con ba tuổi đi mách lẻo đấy à?"
Thẩm Lam Sơ thong thả đan hai bàn tay vào nhau rồi đặt chống ngay dưới cằm.
"Nếu như anh hai của cô mà cũng thật sự tin vào cái trò vặt này thì chỉ số IQ của anh ta đúng là vô cùng tương xứng với cô đấy."
"Em hai, em thấy chị nói có đúng không?"
Đôi mắt đẹp đẽ của Thẩm Lam Sơ như cười như không, chậm rãi đảo từ khuôn mặt tuấn tú của Bùi Chính Niên rồi từ từ trượt dần xuống phía dưới.
Bùi Chính Niên lập tức hiểu ra ẩn ý trong ánh mắt đó, sắc mặt trong phút chớp liền đen kịt lại.
"Không muốn ăn cơm thì ra ngoài chạy quanh đại viện mười vòng cho tôi."
Cặp song sinh nghe thấy thế liền lập tức ngậm chặt miệng lại, không ai bảo ai đều im bặt.
[Điểm chán ghét +5 điểm.]
[Điểm chán ghét +2 điểm.]
[Điểm chán ghét +1 điểm.]
[Chúc mừng ký chủ, tích lũy được 37 điểm chán ghét, trừ đi giá trị che chắn cơn đau, còn lại -63 điểm.]
Đôi mắt phượng xinh đẹp của Thẩm Lam Sơ khẽ híp lại đầy nguy hiểm.
Quả nhiên là có bẫy ở đây.
Cái điểm chán ghét này trông thì có vẻ rất dễ kiếm, nhưng số lượng điểm thu được từ một người rõ ràng là có hạn định.
Chẳng hạn như Bùi Vân Tịch này, thái độ chán ghét của cô ta dành cho cô đã lên đến mức chỉ thiếu nước xông vào tát thẳng vào mặt cô nữa thôi, thế mà kết quả điểm chán ghét thu về lại chỉ vỏn vẹn được vài đồng bạc lẻ bọt bèo.
Nếu như thực sự muốn tích lũy được nhiều điểm chán ghét hơn nữa, thì con đường duy nhất là phải làm cho thật nhiều người chán ghét cô hơn.
Còn về những thứ đạo cụ có thể đổi được bằng số điểm chán ghét này...
Thẩm Lam Sơ nhẹ nhàng mở bảng đổi thưởng ra để xem xét.
[Phiếu lương thực toàn quốc ...100 điểm.]
[Thuốc hạ sốt ...500 điểm.]
[Thuốc kháng sinh...500 điểm.]
[Thuốc tránh thai...600 điểm.]
[Sữa bột...800 điểm.]
[Hạt giống lúa lai...1000 điểm.]
...
Lương thực thực phẩm thì dù sao cũng còn dễ giải quyết, chứ thuốc men phòng thân mới thực sự là thứ quan trọng nhất lúc này.
Đã từng phải chết qua một lần rồi, Thẩm Lam Sơ tuyệt đối không muốn bản thân lại phải bỏ mạng một cách lãng nhách chỉ vì một trận đau đầu sốt vặt vớ vẩn nào đó thêm lần nữa đâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)