Chiếc chìa khóa mà bà cụ Bùi vừa tháo ra chính là chìa khóa mở kho báu của nhà họ Cố.
Vẫy tay với mẹ Bùi, bà cụ Bùi ra hiệu không sao.
"Muốn đồ của bà, thì phải xem con có bản lĩnh không."
Đôi mắt đầy trí tuệ của bà cụ lóe lên tia sáng.
Thẩm Lam Sơ một tay nhận lấy chìa khóa trong tay bà cụ. Cô thích nhất là những chuyện có độ khó, có tính thử thách như thế này.
"Bà ơi, bà cứ yên tâm chờ đi ạ!"
Thấy Thẩm Lam Sơ tự tin như vậy, bà cụ Bùi bây giờ lại càng thêm hứng thú.
"Con biết cánh cửa mà chìa khóa này có thể mở ở đâu không?"
Bà cụ Bùi nhớ, chuyện này chỉ có bà và ông cụ biết.
Hơn nữa vị trí cụ thể, ngoài bà ra, không ai có thể tìm được.
Thẩm Lam Sơ lắc đầu, bề ngoài ra vẻ tôi không biết gì cả, thật ra trong lòng đã xác định được vị trí.
Bây giờ, Thẩm Lam Sơ đã biết, vậy thì phải cắt đứt sợi dây này.
Đùa à, nữ chính và nam chính thành đôi, cô, nữ phụ độc ác này, có thể sống tốt sao?
Nữ phụ độc ác và nữ chính là kẻ thù không đội trời chung.
Tóm lại, tài sản này Thẩm Lam Sơ muốn, nam chính cũng miễn cưỡng muốn đi!
Đã đánh dấu rồi, đồ của mình sao có thể nhường cho người khác?
Thẩm Lam Sơ rất có tính chiếm hữu.
Đồ mình đã dùng qua, tuyệt đối không thể để người khác dùng.
"Bà ơi, bà cứ yên tâm chờ tin tốt của con là được!"
...
Nhà họ Lôi.
Một ngôi nhà nhỏ kiểu Tây hai tầng rưỡi.
Cũng là nhà họ Cố trước đây.
Nguyên chủ đã đến đây nhiều lần.
Sau khi nhà họ Cố giao nộp tài sản, Lôi Chấn Hoa đã dùng quan hệ, chuyển vào ở.
Trong chuyện này, không có chút âm mưu nào, tên Thẩm Lam Sơ viết ngược lại.
Nguyên chủ từng nhiều lần đến nhà họ Lôi, tìm con dâu của Lôi Chấn Hoa Thẩm Hồng chơi.
Bây giờ, Thẩm Lam Sơ lấy cớ tìm Thẩm Hồng để đến nhà, cũng hợp tình hợp lý.
Hơn nữa lần vu oan hãm hại trước không thành công, nhà họ Lôi đang lo không tìm được cơ hội!
Bây giờ, Thẩm Lam Sơ đến nhà, đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh.
Hai bên vừa gặp đã hợp ý, chỉ không biết ai tính kế ai.
Thẩm Hồng nhìn thấy Thẩm Lam Sơ, nụ cười trên mặt không hề dừng lại.
"Lam Sơ, mấy ngày không gặp, em gầy đi nhiều rồi."
"Thật sao?" Thẩm Lam Sơ đánh giá Thẩm Hồng: “Eo của chị lại to ra không ít đấy."
Nụ cười trên môi Thẩm Hồng cứng lại.
[Điểm chán ghét +5 điểm.]
Thẩm Lam Sơ sờ lên khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của mình, tò mò nhìn Thẩm Hồng: "Chị đi làm đồng về à? Sao mặt vừa đen vừa sần sùi thế!"
Lần này Thẩm Hồng ngay cả cười cũng không giữ được nữa.
Thẩm Lam Sơ này thật đáng ghét.
[Điểm chán ghét +4 điểm.]
"Oa, tay chị sao thô thế?"
[Điểm chán ghét +3 điểm.]
"Bộ quần áo này của chị không phải mua từ năm ngoái sao?"
[Điểm chán ghét +2 điểm.]
"Oa, quần áo của chị giặt đến bạc màu rồi."
[Điểm chán ghét +1 điểm.]
Thẩm Hồng càng tức giận, Thẩm Lam Sơ càng vui vẻ.
Chỉ có chút tiếc, điểm chán ghét từ Thẩm Hồng này một lát đã hết.
Thẩm Lam Sơ đành phải quay lại chủ đề chính.
"Thẩm Hồng, chị nói xem sau này tôi phải làm sao đây?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
