Như để cho hợp với khung cảnh lúc này, Thẩm Lam Sơ còn cố tình nhấc con dao phay sắc bén trong tay lên, đưa ra phía trước cho Vu Minh nhìn ngắm cho rõ.
Thẩm Lam Sơ còn tỏ ra vô cùng chu đáo, sợ Vu Minh mắt mờ không nhìn thấy nên đã cố ý đặt con dao phay ngay ngắn trong lòng bàn tay trắng nõn nà của mình rồi xoay tít nó mấy vòng liền.
Chỉ cần sơ hở chệch đường đi dù chỉ một chút xíu thôi là lưỡi dao bén ngót kia đã ngọt ngào cắt phập vào ngón tay cô rồi.
Đúng là một kẻ tàn nhẫn không sợ chết.
Toàn bộ đám Hồng Vệ Binh có mặt tại đó lập tức giật mình đứng nghiêm chỉnh, lưng thẳng tắp như tắp.
...
Ầm ầm...
Cơn mưa vừa nói xuống là xuống ngay lập tức, lại còn trút xuống xối xả mỗi lúc một lớn.
Bùi Chính Niên đứng lặng lẽ dưới mái hiên, dõi mắt nhìn trận mưa như trút nước đột ngột đổ xuống mà trong lòng dấy lên một nỗi bực bội khôn nguôi.
Reng reng reng...
Tiếng chuông điện thoại đặt bên trong văn phòng bất ngờ vang lên dồn dập.
"Alo!"
"Chính Niên ơi, cậu mau vội về nhà ngay đi, đám Hồng Vệ Binh đang hùa nhau xông thẳng vào nhà chúng ta rồi đấy!"
Từ đầu dây bên kia nhanh chóng truyền đến giọng nói vô cùng hốt hoảng và lo lắng của dì Điền.
Cái gì cơ?
Bùi Chính Niên lập tức sải một bước chân thật dài, lao thẳng ra ngoài cửa không một chút chần chừ.
"Alo alo... Chính Niên ơi!"
Chiếc ống nghe điện thoại còn chưa kịp được đặt cúp xuống, vẫn tiếp tục vang lên những tiếng gọi với theo đầy lo âu của dì Điền.
...
Nhà họ Bùi.
"Hư, hư trương thanh thế!"
Vu Minh run tay cố tỏ ra bình tĩnh.
"Sợ gì? Chỉ có một mình con đàn bà đó, chúng ta nhiều đàn ông như vậy cùng lên.""Tất cả vì cách mạng, cách mạng vạn tuế."
Vu Minh vừa cổ vũ tinh thần cho đám Hồng Vệ Binh vừa lén lút từ từ lùi về phía sau.
Thẩm Lam Sơ thu hết những hành động nhỏ của Vu Minh vào mắt.
Cô thật ra rất ghét loại người này.
Con dao phay trong tay Thẩm Lam Sơ dừng lại.
Lâu rồi không phi phi tiêu, không biết có chuẩn không.
Dao phay cũng là dao, chắc cũng phi được nhỉ!
Thẩm Lam Sơ cảm thấy mình có thể thử một lần.
Vèo!
Ánh bạc lóe lên.
Giây tiếp theo, Vu Minh chỉ cảm thấy trên đầu mát lạnh, mấy sợi tóc đen từ trước mắt rơi xuống.
Mắt liếc lên trên, trời ạ, một con dao phay sáng loáng đang cắm ngay trên đầu gã, chỉ cách trán một centimet.
Vu Minh sợ đến mức trực tiếp ngồi bệt xuống đất.
Trong mắt Thẩm Lam Sơ lóe lên một tia tiếc nuối.
Lâu quá không luyện, hơi vụng về, sai số năm milimet.
Tất cả mọi người có mặt đều bị dọa ngây người.
Con đàn bà này, trông xinh đẹp như vậy, sao lại hung hãn thế?
"Nhà họ Bùi các người có thể lục soát nhưng các người phải nghĩ kỹ hậu quả."
Cánh cửa lung lay trực tiếp bị người ta đạp xuống.
Bùi Chính Niên vừa vào cửa, đã thấy một đám đàn ông to lớn vây quanh Thẩm Lam Sơ, một người phụ nữ nhỏ bé.
"Dừng tay."
Anh ba bước gộp thành hai bước chen qua đám đông, một tay kéo Thẩm Lam Sơ ra sau lưng mình.
"Các người có chuyện gì thì nhắm vào tôi, bắt nạt một nữ đồng chí yếu đuối thì ra dáng đàn ông gì."
Tất cả Hồng Vệ Binh có mặt đều im bặt.
Đây đâu phải là một nữ đồng chí yếu đuối? Rõ ràng là một con hổ cái.
Nữ đồng chí nhà ai có giỏi đến đâu, cũng không bằng nhà họ Bùi, một tay xoay dao phay, một nhát suýt nữa chém đầu người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

