Giang Vãn Vãn nhíu nhíu cái mũi nhỏ nhìn tấm lưng rộng của anh, rồi quay người ra khỏi bếp.
Dùng chứ, sao lại không dùng?
Người ta đã bị cô "ăn sạch sành sanh" rồi, còn chê bai cái gì chứ.
Cô lại không biết, nghe tiếng cô rời đi, người đàn ông trong nhà âm thầm thở phào, quay đầu nhìn bóng lưng mảnh mai của cô.
Lục Kiêu biết mình lý lịch không tốt, nhà lại nghèo, không có phụ nữ nào muốn gả cho anh.
Bấy nhiêu năm nay, anh cũng chưa từng nghĩ đến chuyện cưới vợ.
Cho đến tối qua...
Nhưng cô có thật sự cam tâm tình nguyện sống cuộc đời nghèo khó với mình không?
Lục Kiêu thu ánh mắt lại, nhìn nước trong nồi sôi sùng sục, những miếng thịt gà cuộn mình, tỏa ra từng đợt hương thơm.
Sáng sớm, mẹ đã tìm đến nhà.
Về chuyện Thanh niên trí thức Giang gả cho anh, bản thân anh không tin, mẹ lại càng không tin.
Một cô thanh niên trí thức xinh đẹp như vậy, tiền đồ tốt đẹp biết bao, cho dù thật sự định tìm một thằng nhà quê mà gả, cũng không cần thiết tìm một phần tử xấu lý lịch không tốt như anh.
Biết Giang Vãn Vãn ở lại chỗ anh, mẹ đã hỏi anh rất nhiều, Lục Kiêu biết mẹ đang hỏi gì, sao anh dám nói ra miệng?
Nhưng mẹ dù sao cũng là mẹ, nhìn một cái đã nhìn thấu, mừng rỡ khôn xiết, về nhà lấy ngay bột mì và hai quả trứng gà duy nhất trong nhà đưa cho anh.
Mẹ nói lần đầu của phụ nữ thường mỏng manh, con gái thành phố lại càng mỏng manh hơn, hai ngày nay anh xuống đồng làm nhiều hơn một chút, để cô ở nhà nghỉ ngơi hai ngày.
Mỏng manh sao?
Lục Kiêu nhớ lại tối qua, đâu thấy cô có vẻ gì mỏng manh, trái lại cực kỳ hung mãnh.
Chỉ là sau đó, khi cô tủi thân van xin nhẹ nhàng một chút, van xin buông tha, thì đúng là có một chút.
Chỉ là cô van xin hồi lâu, anh cũng không định buông tha.
Đau là đúng rồi, chỉ muốn cô ghi nhớ, anh không phải người dễ trêu chọc, trêu chọc rồi thì phải gánh chịu hậu quả khi trêu chọc anh, cho dù sau này hai người không thể ở bên nhau, anh cũng muốn cô nhớ cả đời.
Ghi nhớ cả đời nỗi đau của đêm nay là do ai đã ban cho cô.
Ánh mắt Lục Kiêu hơi tối lại, anh cho hai quả trứng gà má đưa vào nồi, rồi trộn thêm chút bột mì vào bột ngô đã chuẩn bị.
...
Giang Vãn Vãn rửa mặt súc miệng đơn giản một chút, rồi tùy tiện tìm một chiếc khăn tay buộc mái tóc dài đen nhánh sau gáy, sau khi sửa soạn xong, cô lại chạy vào bếp.
Lúc này cô không đi vào, chỉ ngồi xổm ở cửa bếp nhìn người đàn ông bận rộn.
Động tác của Lục Kiêu rất thành thạo, thịt trong nồi đã hầm gần xong, anh dán bột ngô đã nhào vào thành nồi.
Bếp hơi nóng, anh chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ màu trắng đã bạc màu.
Tối qua lúc đau quá, cô hình như đã cắn thứ gì đó, sẽ không phải là vai của anh chứ.
Xem ra còn không nhẹ, đã trầy da lại còn có vết bầm máu, chắc là sẽ để lại sẹo.
Tốt lắm, người đàn ông của mình, đương nhiên phải đánh dấu rồi.
Tâm trạng Giang Vãn Vãn rất tốt.
Đến khi cơm nước dọn lên bàn, ngửi hương thơm món ăn, sự yêu thích của Giang Vãn Vãn dành cho Lục Kiêu lại đạt đến tầm cao mới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)