Giang Vãn Vãn rửa mặt chải đầu xong, vừa nhìn đã thấy tấm ga giường phơi trong sân, trên đó có một mảng màu sẫm rõ rệt.
Trên chiếc bàn đá trong sân đặt nửa bát dưa muối.
Giang Vãn Vãn: “...”
Giây phút này, Giang Vãn Vãn không nói được tâm trạng của mình là gì, dường như mọi bất an và không chắc chắn về người đàn ông này sau khi đến thế giới này đều tan biến.
Nhìn những cọng hành xanh biếc ở trên, mắt cô cay cay, sống mũi cũng cay cay.
Thấy cô hồi lâu không động đũa, Lục Kiêu lấy đũa gõ nhẹ vào bát mì: "Không phải nói là dễ nuôi lắm sao? Sao không ăn?"
Giang Vãn Vãn ngẩng đầu, nhìn người đàn ông mặt không đổi sắc ăn bánh ngô với dưa muối, trong lòng cảm động không nói nên lời, cũng đoán ra tối qua người đàn ông này ra ngoài là để tìm bột mì cho cô.
Sao lại có người đàn ông đáng yêu như vậy chứ?
Quả nhiên vẫn là đàn ông trưởng thành biết thương người.
Giang Vãn Vãn có thể nhìn ra, Lục Kiêu không hề thích mình, thậm chí không quen với việc cô đột ngột xông vào cuộc sống của anh, nhưng anh lại có thể tinh ý phát hiện ra sự khó chịu của cô khi ăn bánh, còn có thể tìm bột mì về cho cô.
Ở thời đại này, với thân phận như Lục Kiêu, bột mì cũng quý giá với anh đến mức nào, Giang Vãn Vãn có thể tưởng tượng được.
Anh đã vất vả lắm mới có được bột mì, lại còn để dành hết cho cô ăn, bất kể anh có tình cảm gì với cô, chỉ riêng điểm này thôi, Giang Vãn Vãn đã muốn móc cả trái tim ra cho anh.
"Lục Kiêu, chúng ta đi đăng ký kết hôn đi." Cô nói.
Động tác gắp dưa muối của Lục Kiêu khựng lại, anh ngẩng đầu nhìn cô.
Giang Vãn Vãn lại nói tiếp: "Lục Kiêu, anh có đồng ý cùng em đi đăng ký kết hôn không? Lấy giấy chứng nhận kết hôn rồi, chúng ta sẽ là vợ chồng được nhà nước công nhận, em biết có thể anh không hài lòng lắm về em, em có thể đảm bảo với anh, em sẽ cố gắng trở thành một người vợ tốt, em muốn sống những ngày tháng tốt đẹp cùng anh, đương nhiên, nếu anh không muốn..."
"Được!"
Lục Kiêu ngắt lời cô.
Đôi mắt Giang Vãn Vãn sáng lên: "Lục Kiêu, anh nói gì vậy? Anh đồng ý đi đăng ký kết hôn với em sao? Anh đồng ý cưới em à?"
Lục Kiêu bất đắc dĩ "ừm" một tiếng.
Hôm trước khi cô tìm đến cửa bắt anh chịu trách nhiệm, anh đã cân nhắc vấn đề này rồi.
Nếu anh không đồng ý, dù cho cô có làm ầm ĩ hơn nữa, anh cũng sẽ không cùng cô đến đại đội bộ.
Anh chỉ cứu cô, nếu cứu một người là phải cưới người đó, vậy thế gian này chẳng phải sẽ loạn hết cả lên sao?
Lục Kiêu chưa từng thổ lộ với ai, ngày hôm đó cô đến tìm anh chịu trách nhiệm, anh lại có vài phần vui mừng, anh rất sẵn lòng chịu trách nhiệm này, dù biết rằng cô chỉ đang tức giận nên mới tìm đến anh.
Giang Vãn Vãn nhận được câu trả lời khẳng định, liền lấy chiếc bát lớn trước mặt Lục Kiêu, múc nửa bát mì từ bát của mình sang đưa cho anh.
Lục Kiêu tỏ rõ vẻ kháng cự, lại đưa trả lại: "Anh quen ăn bánh ngô rồi, cái này em ăn đi."
Giang Vãn Vãn lại không cho anh từ chối: "Chúng ta đã là vợ chồng thì phải có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu, bánh ngô này cũng không khó ăn đến thế, em ngâm một chút là được."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)