Bánh bao với dưa muối, các chiến hữu nói ban nấu ăn chuẩn bị cho anh, bánh bao của bộ đội vừa lớn vừa ngon, dọc theo đường đi, anh đã ăn mười hai cái bánh bao, thật sự là không cảm thấy đói.
Nói xong, anh hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Anh Bảo, đưa Anh Bảo cho Trương Xảo Nhi, anh lấy sọt tre đến chuồng heo, trộn thức ăn cho heo ăn.
Trong tay Triệu Mãn Trụ cầm cây gậy gỗ đổ đầy mồ hôi, ngồi trên băng ghế bên cạnh bàn, thở hổn hển từng hơi. Ông ấy là người làm nông chính thống, cả đời đều cúi đầu cam chịu làm bạn với trâu, bởi vì làm việc vất vả, chưa đến sáu mươi tuổi, trên mặt đã phủ đầy sự tang thương của năm tháng.
Trương Xảo Nhi đen mặt ngồi ở phía bên kia bàn tứ tiên, sớm đã không còn sự vui vẻ khi nhìn thấy con trai trở về như hai tiếng trước.
"Ba, mẹ, ăn cơm trước đi, có chuyện gì chúng ta ăn xong rồi nói sau."
Bởi vì vui mừng con trai về nhà, bữa tối hôm nay Trương Xảo Nhi cố ý làm bữa cơm phong phú hơn bình thường một chút. Trứng gà xào lá hẹ, cải thảo hầm thịt xông khói, củ cải, dưa muối xào. Vốn Trương Xảo Nhi còn muốn con gái Mỹ Hương bắt gà làm thịt nấu ăn, nhưng Triệu Đông Lâm lại ngăn cản lại.
Vốn nên là một bữa cơm đoàn viên, nhưng vì Triệu Đông Lâm báo tin mình xuất ngũ, hai vợ chồng già hoàn toàn mất cảm giác ngon miệng.
Ngày nay làm lính chính là vinh quang, một người trong nhà nhập ngũ, cả gia đình đều được hưởng vinh.
Ngoại trừ sự kiêu hãnh ấy ra, đãi ngộ của quân nhân cũng rất tốt. Triệu Đông Lâm mà nói, cấp bậc đại đội trưởng, trợ cấp hằng tháng là sáu mươi đồng, ngoài ra còn có các loại trợ cấp như phiếu lương, phiếu dầu, vân vân... Đãi ngộ này, đội trưởng đội sản xuất cũng không theo kịp, chỉ có cán bộ xã mới có.
"Đông Lâm, chuyện con xuất ngũ còn có cách nào xoay chuyển không, mẹ và ba con thật sự chưa thể chấp nhận được, nếu con nói con lo lắng cho Hắc Đản và Anh Bảo, mẹ cam đoan với con, mẹ nhất định sẽ chăm sóc tốt cho chúng nó, không gây thêm phiền phức gì cho con."
"Hơn nữa trong nhà, ngoại trừ mẹ ra, còn có em gái của con, còn có Đông Hà và Nguyệt Phân, chúng ta có nhiều người như vậy còn sợ không chăm sóc tốt cho hai đứa bé sao?"
Ba người vừa được Trương Xảo Nhi chỉ đích danh kia đúng lúc đang mỗi người cho một đứa bé ăn cơm. Trịnh Nguyệt Phân là vợ của Triệu Đông Hà. Hai người kết hôn hơn ba năm, sinh ra một đứa con trai tên là Thạch Đầu, năm nay được một tuổi rưỡi, nhỏ hơn Hắc Đản một chút, lớn hơn Anh Bảo một chút.
Triệu Đông Lâm biết bản thân không giải thích rõ ràng thì chắc chắn không qua được cửa ải này của cha mẹ, vì thế anh buông đũa xuống, dùng giọng điệu rất trịnh trọng mở miệng nói.
"Con xuất ngũ trở về nhà là việc đã được suy nghĩ rất kỹ lưỡng, tất cả giấy tờ thủ tục con đều đã làm xong hết rồi. Con biết ngay lập tức thì mọi người không thể tiếp nhận được, con không nói trước cho mọi người biết chính là sợ mọi người ngăn cản con."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




nam 9 hay thiệt, cả nhà chờ ổng nuôi ổng về chăm con, vậy ko có tiền 2 đứa con sưn gì mà chăm, lấy gì mà làm tròn trọng trách người cha? thậm chí là thời hiện đại vì mưu sinh có vô số cha mẹ còn buộc phải xa con trẻ chứ ko thể bỏ việc, đm anh cao cả ghê, anh cao cả tới mức e muốn drop truyện luôn haha
@Huyên Nguyễn thường bđ xuất ngũ sẽ đc sắp xếp cv tương ứng với cấp bậc lúc xuất ngũ đó b