Tần Tuy Tuy ngó vào không gian, ôi chao, trong nhà xưởng đã xuất hiện thêm hơn hai mươi thùng gỗ sưa lớn, tất cả đều dán nhãn của nhà họ Tần. Đây chắc chắn là số vàng bạc châu báu, đồ cổ tranh ký ở gian phòng thứ hai dưới hầm ngầm rồi.
Vàng bạc châu báu đã vào tay, còn lại là đống dược liệu, thuốc lá, rượu và đồng hồ của nhà mình.
Tần Tuy Tuy lấy từ không gian ra thuốc mê tự chế. May mà bà nội cô là một lão Đông y lâu năm, từ nhỏ cô đi theo bà chẳng học được mấy thứ chính kinh nhưng lại học được cách chế ba cái thứ linh tinh như thuốc mê, bột gây ngứa, bột tiêu chảy. Bà nội thường hay mắng cô là "thịt chó không lên được bàn tiệc!".
Mấy thứ này tuy không phải chính phái nhưng hiệu quả thì cực kỳ lợi hại. Mấy năm nay tình hình căng thẳng nên cô không dám mang ra, tất cả đều cất trong phòng tạp vật, lúc nãy cũng bị cô gom đi hết rồi.
Nhà họ Dương có năm người: Dương Kiện Khang và vợ là Tôn Vân, con trai Dương Chiếu Tinh và con dâu Thân Thư Lan, cùng đứa cháu nội Dương Tiểu Bảo.
Tần Tuy Tuy cầm thuốc mê thổi vào các phòng. Chờ hai phút sau cô nghênh ngang bước vào phòng Dương Kiện Khang. Sau khi tát cho gã Dương Kiện Khang đang ngáy như sấm hai cái mà gã không có phản ứng gì, cô trực tiếp lấy đèn pin từ không gian ra, bắt đầu quan sát căn phòng. Dương Kiện Khang lúc nào cũng than nghèo kể khổ trước mặt bố mẹ cô, bố mẹ cô coi gã như anh em ruột, tính tình lại rộng rãi nên những năm qua đã tặng gã không ít đồ tốt. Lúc này nhìn xem, tủ quần áo, bàn làm việc, bàn trang điểm trong phòng gã đều là gỗ sưa, y hệt đồ nhà mình.
Tần Tuy Tuy lần theo thiết kế tủ quần áo nhà mình, quả nhiên tìm thấy một ngăn bí mật, mở ra xem, bên trong thế mà lại có một mật thất nhỏ thông với tường. Bên trong xếp ngay ngắn từng xấp tờ 10 tệ, ước chừng khoảng hai vạn đồng, còn có mười mấy hộp nhỏ đựng vàng thỏi lớn nhỏ, và vài tờ giấy chứng nhận sở hữu nhà. Ngay cả những chiếc đồng hồ đắt tiền của bố cô cũng ở trong đó. Tần Tuy Tuy chẳng khách sáo, thu sạch vào không gian.
Cô xoay người lại sờ soạng trên bàn trang điểm, bên trong có một cái hộp sắt đựng hơn một nghìn đồng tiền lẻ và khá nhiều phiếu, Tần Tuy Tuy cũng thu hết. Lúc định đi, cô nhìn thấy mấy sợi dây chuyền và bông tai trên bàn trang điểm, càng nhìn càng thấy quen mắt, đó chẳng phải là đồ của mẹ mình sao? Sao lại nằm trên bàn trang điểm của Tôn Vân?
Cuối cùng cô đến bếp ở hậu viện. Dương Kiện Khang làm việc ở tiệm cơm quốc doanh, những năm qua kiếm chác được không ít, dưới xà nhà bếp treo đầy lạp xưởng, thịt hun khói, cá khô, gà khô, thỏ khô... Tần Tuy Tuy thu hết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
