“Tô Niệm An! Mày câm miệng lại! Mày nói năng bậy bạ gì đấy!”
(Lưu ý: Bình thường Tô Niệm Từ sẽ xưng chị - em với nữ chính nhưng tức giận sẽ mày - tao ngay. Còn nữ chính thì chỉ xưng chị - tôi.)
Câu nói vừa rồi của Tô Niệm An đã thành công khiến Tô Niệm Tích phải nhảy dựng lên.
“Ối chao! Tô Niệm Tích à, hóa ra chị cũng có thể nói chuyện bình thường được đấy nhỉ? Tôi còn tưởng giọng nói của chị lúc nào cũng lí nhí như tiếng muỗi kêu cơ đấy.” Tô Niệm An chẳng nể nang chút mặt mũi nào, thẳng thừng buông lời mỉa mai.
Tô Niệm Tích nghe vậy, vội vàng thu lại vẻ mặt dữ tợn vặn vẹo trên mặt, sau đó nép sát vào người Lưu Thúy Lan, nghẹn ngào mang theo tiếng khóc nói: “Mẹ ơi! Mẹ dạy dỗ Tô Niệm An đi! Nó... sao nó có thể nói con như thế chứ!”
Lưu Thúy Lan đương nhiên không nỡ để cô con gái bảo bối của mình chịu uất ức, vội vàng ôm chặt lấy Tô Niệm Tích, trừng mắt giận dữ quát Tô Niệm An: “Niệm An! Con ăn nói bậy bạ cái gì thế hả!”
Cảm nhận được tâm trạng bất thường của cha mẹ, Tô Niệm Tích không khỏi hoảng loạn bất an trong lòng.
Cô ta... chẳng lẽ cô ta thực sự không phải là con gái ruột của cha mẹ sao?
“Tô Niệm An, mày... mày có bằng chứng gì?”
(Lưu ý: Các nhân vật như cha mẹ ruột này, bình thường xe xưng hô cha/ mẹ - con nhưng tức giận sẽ mày - tao với nu9.)
“Bằng chứng à?” Tô Niệm An lạnh lùng nhìn Tô Niệm Tích, sau đó lại nói tiếp: “Tô Niệm Tích, chị chiếm đoạt vị trí của tôi bao nhiêu năm nay, vậy chị thử nói xem, với điều kiện gia đình nhà họ Tô thế này thì có cần thiết phải đưa một đứa con gái về nông thôn nuôi nấng không?”
Tô Niệm Tích nghẹn họng không thể phản bác, bởi vì nhà họ Tô hiện tại ở Bắc Kinh tuy không tính là gia đình quyền quý hiển hách gì, nhưng vợ chồng Tô Ái Quốc đều đi làm ở các cơ quan xí nghiệp, lại còn giữ chức vụ quản lý. Hoàn toàn đâu nghèo đói tới mức không nuôi nổi một đứa con gái.
“Nếu như mày đã biết rõ chuyện này thì càng tốt. Mày mới chính là con gái ruột của nhà họ Tô chúng ta, vậy thì hôn ước giữa nhà họ Cố và nhà họ Tô càng nên do mày đứng ra thực hiện.” Tô Ái Quốc cuối cùng cũng lên tiếng nhưng mở miệng ra vẫn một mực muốn ép Tô Niệm An đi gả thay.
“Được thôi.” Tô Niệm An dứt khoát đồng ý ngay tắp lự.
Lời này vừa thốt ra, ba người kia lại một lần nữa ngơ ngác chết lặng.
Phải mất một hồi lâu sau, Lưu Thúy Lan mới lao tới trước mặt Tô Niệm An, nắm chặt lấy tay cô kích động hỏi: “Niệm An, con nói thật đấy chứ? Con đồng ý rồi sao?”
Tô Niệm An từ tốn gỡ từng ngón tay đang nắm chặt lấy cánh tay mình ra: “Con đồng ý, nhưng con có điều kiện.”
“Điều kiện gì?” Tô Ái Quốc hỏi.
Tô Niệm An không hề do dự nói thẳng ra yêu cầu của mình.
“Con muốn hai mươi nghìn tệ tiền mặt, cùng với phiếu thịt 50 cân, phiếu vải 30 mét và phiếu lương thực 100 cân. Đồng ý được những yêu cầu nhỏ nhoi này thì con sẽ bằng lòng thay nhà họ Tô thực hiện hôn ước, gả vào nhà họ Cố.”
Bản thân Tô Niệm An vốn chẳng có tài cán gì to tát, thứ duy nhất cô thành thạo chính là làm bánh ngọt tráng miệng.
Nhưng xuyên đến cái thời đại ngay cả cơm ăn còn chẳng đủ no này, nếu cô muốn dựa vào nghề cũ của mình để mưu sinh thì quả thực khó khăn chẳng khác nào lên trời.
Bước đầu tiên là phải gom đủ tài nguyên thì chắc không thể làm nổi rồi.
Cho nên chi bằng cứ an nhàn nằm ngửa, trực tiếp lấy chồng, một bước giải quyết xong mọi chuyện.
Đừng thấy lúc này nam chính Cố Thanh Dữ cùng cả gia đình đang sa cơ lỡ vận bị giáng chức đưa xuống nông thôn để lao động cải tạo.
Thực tế chỉ cần nửa năm ngắn ngủi, Cố Thanh Dữ sẽ lại trở thành nhân vật quyền cao chức trọng mà nhà họ Tô có với cao cũng chẳng tới.
Tô Niệm An không có chí lớn gì cao xa, thay vì nai lưng làm trâu làm ngựa mệt chết đi sống lại, chẳng thà tìm một người đàn ông vững chắc để dựa dẫm.
Nếu dựa không nổi, đợi hai năm nữa khi chính sách mở cửa, các hộ kinh doanh cá thể mọc lên như nấm thì cô lại tự mình làm chút việc buôn bán nhỏ cũng chẳng muộn.
Tóm lại, đi theo nam chính chịu khổ nửa năm này, tương lai biết đâu chừng cô lại có thể cùng đối phương phát tài giàu sang thì sao?
Còn nếu vạn nhất Cố Thanh Dữ vẫn chẳng có tình cảm gì với cô, cùng lắm thì vớt vát chút lợi ích rồi ly hôn, chuyện đó cũng đâu phải không được?
Người ở thời đại này không dám ly hôn vì sợ mất mặt, chứ một người đến từ thế kỷ 21 như Tô Niệm An thì sợ cái nỗi gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



