Lúc này mọi chuyện đã ván đã đóng thuyền, tuyệt đối không thể để xảy ra bất kỳ biến cố ngoài ý muốn nào.
“Con... con... con không bao giờ thèm để ý đến hai người nữa đâu...”
Tô Niệm Tích chịu thiệt thòi lớn như vậy mà còn bắt cô ta phải đi xin lỗi Tô Niệm An, nằm mơ đi!
Nói dứt lời, Tô Niệm Tích liền xoay người chạy vụt ra khỏi nhà bếp.
Lưu Thúy Lan thấy vậy liền vội vã đuổi theo sau.
Từ nhỏ đến lớn Tô Niệm Tích đã được nuông chiều thành thói, đương nhiên không thể hạ thấp lòng tự trọng của mình xuống để đi nói lời xin lỗi được.
Tô Ái Quốc như đã lường trước được tình cảnh này từ sớm, không khỏi thở dài một hơi, sau đó bước lên phía trước nói với Tô Niệm An: “Niệm An à, con đừng chấp nhặt với chị con làm gì, tính nết nó vốn dĩ là như thế rồi.”
Câu nói này không nói ra thì còn đỡ, vừa nói ra đã khiến Tô Niệm An muốn đảo tròn mắt khinh bỉ.
“Tiền đâu?” Tô Niệm An chẳng buồn bận tâm đến những lời bao biện của Tô Ái Quốc dành cho Tô Niệm Tích, bởi vì trong nguyên tác, Tô Niệm Tích vốn là một ả trà xanh chỉ thích đâm lén sau lưng người khác.
Hai vợ chồng nhà họ Tô này đối với Tô Niệm Tích dường như chẳng có lấy một chút giới hạn nào, dù đối phương có làm ra chuyện gì đi chăng nữa thì cả hai vẫn vô điều kiện chiều chuộng theo ý cô ta.
Cho nên lúc này Tô Niệm An đã không còn chút kiên nhẫn nào để ở đây dây dưa với người nhà họ Tô nữa, nói thật lòng là vô cùng phiền phức, ngày nào cũng kiếm chuyện gây sự.
Cứ cầm chắc tiền trong tay rồi cô sẽ đi tìm “vị hôn phu” của mình ngay!
Đại ý là lúc này nhà họ Cố đang đứng ở đầu sóng ngọn gió, dường như có một gia đình vì có mối quan hệ rất thân thiết qua lại với nhà họ Cố cũng đã bị ép phải xuống nông thôn cải tạo rồi.
Nhận được tin tức này, Tô Ái Quốc sợ tới mức suýt ngất xỉu.
Thế nào mới tính là qua lại thân thiết? Vậy hai nhà bọn họ kết thông gia thì có tính là thân thiết không?
Dù sao thì vào lúc này, để có thể rũ sạch mọi quan hệ với nhà họ Cố, toàn bộ hy vọng chỉ có thể đặt lên người Tô Niệm An mà thôi.
“Đoạn tuyệt, đoạn tuyệt chứ, cha đưa tiền và tem phiếu cho con, bây giờ cha bảo con viết giấy đoạn tuyệt ngay lập tức con cũng sẵn lòng.”
Tô Niệm An đồng ý quá mức sảng khoái và dứt khoát, khiến Tô Ái Quốc thậm chí còn đâm ra lo sợ đối phương sẽ đổi ý nuốt lời.
“Vậy thì viết ngay bây giờ đi, viết xong cha sẽ đưa tiền cho con.” Tô Ái Quốc lạnh lùng nói.
Đối phương lúc này chính là ông thần tài mang tiền tới cho mình, Tô Niệm An quyết định sẽ chiều theo ý ông ta một chút.
Hai người cùng nhau đi vào phòng làm việc của Tô Ái Quốc, Tô Niệm An trực tiếp chép theo mẫu giấy đoạn tuyệt quan hệ in trên một tờ báo cũ, hoàn thành xong bản giấy đoạn tuyệt quan hệ của chính mình.
“Xong rồi đấy, cha xem đi.” Tô Niệm An đưa tờ giấy đoạn tuyệt với những nét chữ nguệch ngoạc xiêu vẹo cho Tô Ái Quốc.
Tô Ái Quốc cầm lấy tờ giấy đoạn tuyệt liếc nhìn qua một lượt, sắc mặt không khỏi đen như than.
Quả nhiên đúng là đứa trẻ lớn lên ở vùng quê hẻo lánh, ngay cả chữ viết cũng chẳng ra hồn.
Tô Niệm An cảm thấy mình bị oan uổng quá mà, chữ viết ở thời đại này đa phần vẫn là chữ phồn thể, khó viết muốn chết!
Hơn nữa nguyên chủ từ nhỏ đã sống ở nông thôn, căn bản làm gì có cơ hội được cắp sách tới trường học chữ.
Vợ chồng người dì của cô chỉ hận không thể bắt cô làm hết sạch mọi công việc trong nhà, lấy đâu ra thời gian mà đi học?
Cho nên kết hợp tất cả những yếu tố đó lại, Tô Niệm An cũng đâu thể viết chữ quá đẹp đẽ ngay ngắn được đúng không?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
