“Niệm An à, con cũng đừng trách cha mẹ thiên vị. Chẳng qua là từ nhỏ con đã lớn lên ở nông thôn, mọi thứ dưới quê con đều quen thuộc cả rồi, nay theo nhà họ Cố xuống nông thôn thì con cũng sẽ không thấy cực khổ.”
“Nhưng Tích Tích thì khác, Tích Tích từ nhỏ đã theo cha mẹ lớn lên ở thành phố, con bảo nó về vùng nông thôn thì chẳng phải là đang ép nó vào đường chết hay sao? Cha mẹ đều biết con là một đứa trẻ hiểu chuyện và lương thiện, chắc chắn sẽ không nỡ để chị gái mình phải chịu khổ đâu, đúng không con?”
Khi Tô Niệm An nghe thấy đoạn đối thoại này thì đầu óc vẫn còn có chút mơ màng.
Nói thật chứ, chẳng phải cô vừa bị vụ nổ bình gas của quán lẩu bên cạnh làm liên lụy, khiến chủ tiệm bánh kem như cô cũng bị thổi bay lên trời rồi đi tong cái mạng nhỏ luôn rồi sao?
Vậy thì giờ phút này, khi nghe thấy những lời nói quái đản như vậy, chẳng lẽ là vì cô đã đi xuống âm tào địa phủ rồi ư?
Tô Niệm An lắc lắc đầu, tầm nhìn trước mắt đột nhiên trở nên rõ ràng rành mạch.
Đứng trước mặt cô là một người phụ nữ trung niên khoảng chừng bốn mươi tuổi.
Nét mặt bà ta nhìn cô tuy trông có vẻ hiền từ nhân hậu nhưng Tô Niệm An có thể cảm nhận được sâu trong đáy mắt đối phương đang ẩn chứa sự khinh bỉ tột cùng dành cho mình.
Vậy nên, người vừa mới mở miệng nói chuyện chính là người phụ nữ trung niên trước mặt này sao?
“Niệm An, mẹ con nói không sai đâu. Cuộc sống ở nông thôn thế nào con đều đã quen thuộc cả rồi, thế nên việc xuống nông thôn một lần nữa cũng chẳng có gì to tát đúng không? Con cứ đồng ý đi, đừng để cho người làm cha làm mẹ như chúng ta phải khó xử, được không con?”
Người nói câu này là một người đàn ông trung niên đang ngồi ở vị trí chủ tọa.
Đối phương mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn, nét mặt nghiêm nghị, trông có vẻ rất có uy quyền.
Lúc này trong lòng Tô Niệm An đã lờ mờ có một dự cảm chẳng lành.
Sau đó cô quay đầu nhìn sang một bên, liền bắt gặp một khuôn mặt xinh đẹp yếu đuối khiến người ta vừa nhìn đã thấy thương xót.
Đôi mắt và cánh mũi của đối phương đều đỏ hoe nhưng điều đó hoàn toàn không làm ảnh hưởng đến vẻ đẹp của gương mặt kia, thậm chí còn tôn lên nét nhu nhược mỏng manh, khiến người khác vừa nhìn đã bị thôi thúc muốn che chở bảo bọc.
Nhìn thấy Tô Niệm An quay sang nhìn mình, Tô Niệm Tích vội vàng cất lời: “Niệm An, tất cả đều là lỗi của chị, đều tại chị vô dụng, không chịu nổi sự cực khổ khi xuống nông thôn. Nếu em thật sự không bằng lòng gả vào nhà họ Cố thì chị sẽ...”
Lời của Tô Niệm Tích còn chưa dứt đã lập tức bị Tô Ái Quốc cắt ngang.
“Tích Tích! Con nói linh tinh cái gì đấy? Thân thể con vốn đã yếu ớt, làm sao có thể xuống nông thôn chịu khổ được?”
“Cha ơi, nhưng con không muốn làm liên lụy đến em gái.”
“Liên lụy cái gì chứ? Vốn dĩ mối hôn sự này chính là của nó! Bây giờ bảo nó gả cho Cố Thanh Dữ cũng chẳng có gì sai trái cả!”
Tô Niệm An lắng nghe hai người họ cứ lải nhải bên tai mình, đến khoảnh khắc nghe thấy cái tên Cố Thanh Dữ, cô đột nhiên cảm thấy những chuyện đang diễn ra sao mà quen thuộc đến thế?
Nhà họ Cố? Cố Thanh Dữ? Gả thay?
Khỉ thật, hình như cô xuyên vào trong tiểu thuyết rồi!
Cuốn tiểu thuyết này là do cô em họ giới thiệu cho cô đọc, bảo rằng trong truyện có một thiên kim thật nhưng là nhân vật nữ phụ phải làm bia đỡ đạn trùng tên trùng họ với Tô Niệm An, chỉ có điều vừa mở màn đã nhảy sông tự vẫn.
Tô Niệm An nghe xong liền nghĩ cuốn tiểu thuyết như vậy sao mà bỏ qua được, kiểu gì cũng phải đọc thử xem sao.
Nói là thiên kim thật làm bia đỡ đạn cái gì chứ? Cái tên Tô Niệm An này trong toàn bộ cuốn sách chỉ được nhắc qua đúng một lần, bảo là một kẻ qua đường chẳng có gì khác biệt thì đúng hơn.
Chỉ xuất hiện đúng một đoạn tình tiết gả thay này, nguyên chủ chắc hẳn là không cam tâm tình nguyện nên mới dứt khoát nhảy sông để lấy cái chết chứng minh sự trong sạch.
Bởi vì thiên kim giả Tô Niệm Tích là con gái mồ côi của một người anh em chí cốt với Tô Ái Quốc. Vì để Tô Niệm Tích danh chính ngôn thuận trở thành “con gái ruột” của mình, tránh bị người xung quanh bàn tán xì xào, hai vợ chồng bọn họ đã dứt khoát tráo đổi Tô Niệm Tích với Tô Niệm An - cũng tức là lấy đi thân phận con gái ruột của họ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



