Điều quan trọng nhất là kiếp trước người này cũng làm như vậy, bí mật qua lại với ánh trăng sáng đến mức ai cũng biết mà vẫn không ly hôn.
Thật là trọng tình trọng nghĩa!
Còn cô thì sao, cả đời bị chỉ trích là không xứng với anh ta, bị nói chuyện trèo lên giường anh ta hồi đó, vất vả lắm mới dành dụm được chút tiền gửi về nhà cũng bị nói thậm tệ hơn!
“Khánh Vân Diên, lời anh nói có vấn đề?” Lý Xuân Lan nói.
Khánh Vân Diên cau mày nói: “Vấn đề gì?”
“Cái gì mà tôi cố gắng vun vén cho gia đình mới nguyện ý sống cả đời với tôi?”
“Sao thế? Anh nợ tôi, nợ nhà tôi, chẳng lẽ là để tôi làm việc vất vả nhẫn nhục chịu khó chăm sóc cả nhà anh, làm người giúp việc miễn phí, như vậy là coi như bù đắp cho tôi?”
“Tôi không có ý đó, sao cô lại không chịu nghe lời thế?!” Khánh Vân Diên thấy cô không chịu lý giải, đau đầu đến nỗi không muốn tranh luận nữa.
Lý Xuân Lan tuyên bố cuộc đời vợ cả ác nữ cực phẩm của mình bắt đầu: “Đôi cẩu nam nữ các người phá hủy tôi và gia đình tôi, cả đời này trừ phi giết chết tôi, nếu không đừng hòng thoát khỏi tôi!”
Khánh Vân Diên vẫn im lặng, một người theo chủ nghĩa duy vật như anh ta thậm chí còn nghi ngờ đối phương có bị ma nhập hay không.
Lý Xuân Lan nói xong, trực tiếp đưa tay vào túi áo nơi anh ta thường để ví tiền mà lục soát.
Khánh Vân Diên theo bản năng muốn tránh né nhưng bị Lý Xuân Lan châm chọc một câu: “Sao thế? Vừa rồi còn nói muốn sống với tôi cả đời, vợ kiểm tra ví của chồng cũng không được sao?”
Khánh Vân Diên bị cô châm chọc đến mức có cảm giác nếu không cho cô kiểm tra là mình có lỗi.
Anh ta lập tức tự mình móc ví tiền đưa cho cô, muốn xem rốt cuộc cô muốn làm gì.
Lý Xuân Lan nhận lấy ví tiền, ngay lập tức kiểm tra kỹ số tiền bên trong.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

