Tần Tuy Tuy nhìn vào mắt anh, khẽ gật đầu đầy nghiêm túc.
Từ nhỏ cô đã biết mình có một người chồng sắp cưới lớn hơn năm tuổi. Tuy chưa từng gặp mặt nhưng việc trao đổi thư từ ngày qua ngày và những câu chuyện kể của bố mẹ khiến cô cảm thấy anh như một người đàn ông toàn năng. Thậm chí khi gia đình gặp chuyện, lúc cô lâm vào đường cùng, người đầu tiên bố mẹ nghĩ đến để gửi gắm cô cũng chính là anh.
Mẹ cô đã từng dặn, phụ nữ kết hôn chẳng khác nào đầu thai lần thứ hai, phải chắc chắn đối phương là người tốt thì mới được trao gửi bản thân. Đàn ông lầm lỡ còn có đường lui, phụ nữ lầm lỡ thì khó lòng thoát ra được.
Nhưng mẹ cũng sớm nói với cô rằng: "A Ngạn là một đứa trẻ tốt".
Cô không biết nhìn người, nhưng mẹ đã khẳng định giúp cô, vậy chắc chắn anh chính là người đàn ông đáng tin cậy rồi.
Huống chi, hiện tại cô chỉ có thể tìm kiếm sự che chở của anh theo cách này.
Tần Tuy Tuy vốn có đôi mắt đào hoa rất đẹp. Tuy cô bị Bùi Cửu Ngạn siết chặt trong vòng tay, nhưng vẫn mỉm cười nháy mắt với Tán Tán đang lén lút nhìn trộm qua cửa sổ. Tán Tán nhìn đến ngây người, trong mắt mẹ có cả những vì sao lấp lánh!
Buổi tối trước khi đi, Bùi Cửu Ngạn cẩn thận kiểm tra lại toàn bộ cửa sổ, cửa chính và ổ khóa trong nhà, còn thử đi thử lại công tắc đèn điện. Sau khi xác nhận không có vấn đề gì, anh mới lo lắng nhìn Tần Tuy Tuy: "Em ở đây một mình buổi tối thật sự không sao chứ?"
Tần Tuy Tuy cảm thấy buồn cười: "Anh hỏi câu này ba lần rồi đấy anh Cửu. Em 18 tuổi rồi chứ có phải lên 8 đâu!"
Bùi Cửu Ngạn nghe vậy, trong lòng bỗng thấy có chút hụt hẫng.
Năm 8 tuổi, Tần Tuy Tuy thường viết thư mách lẻo với Bùi Cửu Ngạn rằng bạn nam cùng tổ trực nhật trốn về sớm, để mình cô phải dọn dẹp đến tận trời tối. Cô vốn sợ bóng tối, sợ đến mức trốn vào góc lớp khóc nức nở không dám về nhà.
Vì chuyện đó mà Bùi Cửu Ngạn năm 13 tuổi đã lần đầu tiên một mình ngồi tàu hỏa suốt hai ngày đêm chạy về Thành phố Dương, rình trước nhà cậu bạn kia mấy tiếng đồng hồ rồi lôi ra đánh cho một trận tơi bời.
Nhưng cô nhóc này chẳng hề hay biết, trong những bức thư sau đó còn đắc ý khoe: "Dạo này bạn Minh trực nhật tích cực lắm, mấy lần còn tranh việc với em cơ! Có hôm trời tối bạn ấy còn đưa em về nhà nữa!" Cô nhóc còn dùng sai cả thành ngữ, hỏi anh: "Anh Cửu ơi, anh bảo thế có phải là 'lãng tử quay đầu quý hơn vàng' không?"
Ấy vậy mà Tần Tuy Tuy của tuổi 18 lại thẳng tay đẩy Bùi Cửu Ngạn ra ngoài, người đàn ông này sao mà lắm chuyện thế không biết! Cô còn đang muốn vào không gian xem xét cho kỹ đây!
Từ lúc phát hiện ra không gian đến nay, cô cứ bận rộn như con quay. Suốt một ngày một đêm trên tàu, vì trong phòng có người nên cô không dám tùy tiện vào, chỉ có thể lén lút lấy ít thuốc ra để giảm bớt cơn nôn nao do say sóng. Giờ đây cuối cùng cũng ổn định chỗ ở, cô phải vào xem cho đã mới được!
Sau khi tiễn Bùi Cửu Ngạn, Tần Tuy Tuy cài chặt then cửa, đóng cửa sổ lại, rồi từ trong phòng ngủ tiến thẳng vào không gian.
Việc đầu tiên cô làm khi vào đây là đếm tiền. Trong chân giường ở phòng bố mẹ, cô tìm được năm nghìn tệ tiền mặt và một cuốn sổ tiết kiệm hơn năm mươi nghìn tệ. Trong chiếc túi vải hoa mẹ đưa còn có hơn hai nghìn tệ, tổng cộng tiền mặt có hơn bảy nghìn.
Tại nhà Dương Kiện Khang, cô tìm được hơn hai mươi mốt nghìn tệ tiền mặt, cộng thêm số đồ đạc nhà gã được cô bán rẻ ở chợ đen được bốn trăm tệ nữa, tổng cộng là gần hai mươi hai nghìn tệ. Đó là chưa kể đến đống tem phiếu lộn xộn các loại. Bây giờ cô đích thị là một tiểu phú bà rồi!
Tần Tuy Tuy vui vẻ cất tiền đi, lúc này cô mới phát hiện ra mấy cái bánh bao thịt và màn thầu mua ở cửa hàng mậu dịch Thành phố Dương sáng qua đến giờ vẫn còn bốc khói nghi ngút như vừa mới ra lò. Không gian này có chức năng bảo quản đồ tươi sống sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
