Tần Tuy Tuy gật đầu, ngay sau đó lại lắc đầu: "Cũng không chắc chắn lắm, thể chất mỗi người mỗi khác, thuốc này chỉ có tác dụng bồi bổ nhắm vào những người bị tổn thương cơ thể do nhiễm lạnh như chị thôi, nhưng với đa số mọi người đều có hiệu quả, chị cứ dùng thử trước xem sao, không được thì em lại nghĩ cách khác!"
Chị Thang gật đầu lia lịa, những năm qua chị ấy đã đi khám không biết bao nhiêu bệnh viện lớn nhỏ, chỉ cần có một tia hy vọng là vợ chồng chị ấy đều sẽ đi xem, chút tiền phụ cấp của anh Quách gần như dồn hết vào việc này nhưng vẫn chẳng có hiệu quả gì. Năm nay chị ấy đã 35 tuổi rồi, được coi là sản phụ cao tuổi, nếu không có được nữa thì e là cả đời này không có duyên với con cái.
Nhưng nguyện vọng của cô ngay buổi tối hôm đó đã thành hiện thực.
Buổi tối, sau khi Tần Tuy Tuy rửa mặt xong, đang ngồi trước bàn trang điểm bôi kem dưỡng da, Bùi Cửu Ngạn mắc xong cái màn vừa mua chiều nay đã được giặt sạch sẽ, mới đi tới trước bàn trang điểm, nhìn vào mắt Tần Tuy Tuy, hạ giọng nói: "Anh vừa nhận được một nhiệm vụ đột xuất, phải khẩn cấp ra khơi, dự kiến khoảng ba ngày, mấy ngày tới em ở nhà một mình trông Tán Tán có được không?"
Tay đang bôi kem của Tần Tuy Tuy khựng lại, vội hỏi: "Bao giờ thì đi?"
"Sắp phải đi ngay rồi."
Không ngờ lại gấp như vậy, Tần Tuy Tuy vội đứng dậy thu dọn hành lý cho anh: "Sao anh không nói sớm! Gấp gáp như vậy lát nữa bỏ sót đồ thì làm sao, ở trên biển đồng không mông quạnh! Anh còn lo lắng cho em làm gì, em ở nhà cái gì cũng có, anh lo cái gì chứ!"
Dưới ánh đèn vàng vọt, nhìn cô bận rộn xoay quanh mình, Bùi Cửu Ngạn bỗng cảm thấy trong lòng căng tràn. Khung cảnh này, anh không biết đã từng mơ thấy bao nhiêu lần.
Rõ ràng bọn họ mới đi đăng ký kết hôn tối qua, trở thành vợ chồng hợp pháp mới được một ngày một đêm mà mình đã phải đi làm nhiệm vụ, cứ tưởng cô sẽ giận dỗi, không ngờ cô lại phản ứng như thế này.
Anh nắm lấy tay Tần Tuy Tuy, kéo cô ngồi xuống giường, vuốt tóc cô, móc từ trong túi ra một cuốn sổ tiết kiệm, một nắm tiền lẻ và một xấp phiếu đưa cho cô: "Đây là tiền lương và các khoản phụ cấp phúc lợi mấy năm nay của anh, từ giờ giao cho em quản lý. Còn chỗ tiền mặt và phiếu này nữa, bình thường em muốn mua gì thì cứ mua, không đủ thì ra ngân hàng rút thêm. Sau này mỗi tháng phát lương, anh đều mang về cho em, em cứ yên tâm mà tiêu."
Tần Tuy Tuy nhận lấy xem thử, tiền mặt cả chẵn cả lẻ cộng lại có hơn ba trăm tệ, còn chưa tính các loại phiếu. Trong sổ tiết kiệm càng khủng hơn, có hơn hai mươi nghìn tệ!
"Anh lấy đâu ra nhiều tiền thế?" Tần Tuy Tuy biết Bùi Cửu Ngạn trước đó vẫn luôn học ở Học viện Hải quân, đi lính cũng mới được ba bốn năm. Tiền lương mỗi tháng của anh chắc khoảng hơn một trăm tệ, nhưng cụ thể bao nhiêu thì cô không rõ.
"Đây là tiền lương cộng thêm trợ cấp hàng tháng của anh, còn có tiền bồi dưỡng đi dạy cho học viên ở các trường khác, đôi khi đi làm nhiệm vụ cấp trên cũng có khen thưởng, anh còn có cả tiền chia cổ tức kỹ thuật nữa."
Tần Tuy Tuy biết Bùi Cửu Ngạn không chỉ là Đoàn trưởng, mà còn tham gia nghiên cứu phát triển một số tàu chiến cơ mật, đôi khi còn phải thực hiện những nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm, số tiền lớn như vậy, có lẽ là do anh lấy mạng để đổi lấy.
Trong lòng Tần Tuy Tuy có chút khó chịu, rõ ràng nhà họ Bùi cũng không thiếu tiền, vậy mà Bùi Cửu Ngạn vẫn liều mạng như vậy, đây là tín ngưỡng và sự giác ngộ của anh với tư cách là một quân nhân. Mình là người nhà quân nhân, sau này phải thể hiện tốt hơn mới được, không thể kéo chân anh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)