"Không phải đâu, đồng chí Tần, chuyện này là tôi có lỗi với cô, cô có yêu cầu gì cứ nói, đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó..." Lúc này, đứa con ruột của tác giả, nam chính trong nguyên tác, nhân vật vốn dĩ phải oai phong lẫm liệt, bá đạo ngút trời trong sách, giờ đây đứng trong phòng bệnh của Tần Tuy Tuy lại bị mấy người nhìn chằm chằm đến mức nổi da gà, cảm giác như sắp tắt thở đến nơi.
Tô Vận Di không nhịn được bật cười "phì" một tiếng, Tần Tuy Tuy cũng cười theo.
Kiểm tra xong xuôi, cũng may xe lừa đi chậm, Tần Tuy Tuy chỉ bị vài vết trầy xước này thôi. Bôi thuốc rồi băng bó lại, sau đó đến bệnh viện thay thuốc vài lần là khỏi hẳn.
Chu Trạch Thành ân cần trả tiền viện phí, lại còn đưa mấy cân bánh ngọt và hai cân kẹo sữa Thỏ Trắng mua từ cửa hàng bách hóa cho Tần Tuy Tuy: "Đồng chí Tần, tôi cũng ở đại đội Quang Minh, cùng một nơi với thanh niên trí thức Tô Vận Di. Nếu sau này sức khỏe cô có vấn đề gì, có thể đến tìm tôi bất cứ lúc nào!"
Thanh niên trí thức đều phải xuống nông thôn làm việc, hôm nay anh ta và Tô Vận Di đều xin nghỉ phép ra ngoài nhận bưu kiện, thời gian có hạn nên hai người nhanh chóng rời đi. Tần Tuy Tuy cũng được Bùi Cửu Ngạn bế lên xe, đi đến tiệm cơm quốc doanh trên trấn.
Tần Tuy Tuy hơi ngại ngùng. Tuy cô được nuông chiều từ bé nhưng không phải kiểu tiểu thư yếu đuối hở tí là kêu ca. Chỉ là trầy da thôi, cũng không phải không đi được, nhưng Bùi Cửu Ngạn dường như mặc định cô rất mong manh dễ vỡ, trực tiếp bế người đặt ngồi lên ghế.
Tống Vân Lai và Trì Đông Lâm đã đến nơi, thấy trên người Tần Tuy Tuy quấn băng gạc thì cau mày: "Không phải chứ Cửu Ngạn, cậu chăm sóc người kiểu gì thế? Mới không gặp một lúc mà em gái đã bị thương thành ra thế này rồi?"
Tần Tuy Tuy sợ bọn họ hiểu lầm, vội vàng giải thích: "Không phải đâu! Là do em tự mình bị xe lừa va phải ở cửa hàng bách hóa, không liên quan đến anh ấy."
Trì Đông Lâm lớn giọng, tỏ vẻ khó hiểu: "Xe lừa á? Xe lừa đang yên đang lành sao lại để người không biết đánh xe điều khiển? Người của đại đội nào mà vô trách nhiệm thế?" Suy nghĩ của Trì Đông Lâm rất đơn giản, bây giờ xe lừa là tài sản tập thể, cũng giống như xe bò, đều quý giá lắm. Bình thường sẽ không dễ dàng giao cho người không biết đánh xe mang ra ngoài, va quệt hỏng hóc đều là tổn thất của đại đội, chứ đừng nói đến chuyện đâm người bị thương.
Tần Tuy Tuy bĩu môi: "Là thanh niên trí thức mới đến đại đội Quang Minh, tên là Chu Trạch Thành." Đó đâu phải do đại đội trưởng nhà người ta vô trách nhiệm, là do Chu Trạch Thành có hào quang nam chính đấy chứ!
Nghe Tần Tuy Tuy nói vậy, sắc mặt Tống Vân Lai và Trì Đông Lâm đều biến đổi, sau đó đồng loạt nhìn về phía Bùi Cửu Ngạn. Bùi Cửu Ngạn gật đầu, dường như không muốn nói nhiều, trực tiếp đứng dậy đi đến cửa sổ gọi món.
Tần Tuy Tuy quay đầu nhìn người này, rồi lại nhìn người kia, sắc mặt ai nấy đều có vẻ ngưng trọng. Nhớ lại biểu hiện khác thường của Bùi Cửu Ngạn ở bệnh viện lúc nãy, trong lòng cô nghi hoặc, chẳng lẽ bọn họ đều quen biết đứa con ruột của tác giả là Chu Trạch Thành sao?
Bữa cơm diễn ra có phần trầm lắng, may mà sau đó Trì Đông Lâm kịp thời lấy lại tinh thần, nói chuyện tếu táo chọc cười một lúc, bầu không khí mới sôi nổi trở lại.
Ăn xong, mọi người lại vội vàng trở về khu nhà ở gia đình. Bùi Cửu Ngạn đang gấp rút chuẩn bị kết hôn, mấy người anh em như bọn họ đương nhiên phải tranh thủ dọn dẹp nhà mới cho anh ngay trong đêm nay rồi.
Đồ đạc mua trước đó đều đã chở về, nhưng giường và một số tủ cần phải lắp đặt, trong nhà cũng cần quét dọn sắp xếp lại một lượt. Bùi Cửu Ngạn bế Tần Tuy Tuy đến ngồi dưới gốc cây xoài trong sân, lại rót nước, lấy chút bánh ngọt và kẹo cho cô.
Chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, anh mới ngồi xổm xuống trước mặt Tần Tuy Tuy, tầm mắt ngang bằng với cô:
"Em cứ ngồi đây, đừng chạy lung tung, anh vào trong dọn dẹp cùng bọn họ, cần gì thì cứ gọi anh. Nếu em thấy chán, anh sẽ bảo Tiểu Thịnh đi đón Tán Tán về chơi với em. Nếu em sợ ồn ào thì anh bảo thằng bé chơi ở bên ngoài thêm một lúc nữa."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)