Giang Miên sở hữu gương mặt trái xoan, ngũ quan tinh tế thanh tú bẩm sinh, làn da trắng ngần như mỡ đông.
Đặc biệt là đôi mắt long lanh ngập nước, linh động khiến người ta say đắm.
Lúc này cô đang mặc một bộ váy liền thân màu vàng nhạt, đứng dưới ánh mặt trời.
Từ chiếc cổ thon dài đến khuôn mặt xinh đẹp, làn da trắng nõn như đang phát sáng.
Gió biển thổi qua làm tà váy rộng của cô bay phấp phới, để lộ một đoạn cổ chân thon nhỏ trắng ngần cùng đôi giày cao gót màu trắng.
Một Giang Miên như thế, đứng giữa đám đông xám xịt xung quanh, giống như một sự tồn tại khác biệt.
Mà người này lại còn đến tìm Chu Kính Nghiệp!
Sau khi ngẩn người, người lính gác trẻ nhíu mày hỏi:
"Cô là...?"
"Tôi tên là Giang Miên, là vị hôn thê của Chu Kính Nghiệp, lần này đến đây là để kết hôn với anh ấy."
Lời này vừa thốt ra.
Chẳng khác nào tiếng sét giữa trời quang!
Người lính gác trẻ không chỉ ngỡ ngàng mà còn kinh ngạc đến mức há hốc mồm, như thể có thể nhét vừa một quả trứng gà.
"Cô... cô... cô lại là vị hôn thê của Đoàn trưởng Chu sao?"
Đôi mắt Giang Miên sáng lên, bắt được một từ khóa quan trọng:
Đoàn trưởng.
Một quân hàm khá ấn tượng.
Trên thị trường hôn nhân, Chu Kính Nghiệp ở tuổi ba mươi, lại còn dắt theo hai đứa trẻ đi kèm, đúng thật là một người đàn ông lớn tuổi.
Nhưng trong lộ trình thăng tiến của quân đội, ở độ tuổi này mà có thể ngồi lên vị trí Đoàn trưởng thì tuyệt đối là trẻ tuổi tài cao.
Hơn nữa theo thiết lập trong nguyên tác, Chu Kính Nghiệp không phải con em đại viện gì cả.
Mỗi lần thăng chức của anh đều được xây đắp từng bước một bằng quân công trong khói lửa chiến tranh.
Đó là một đấng nam nhi can trường!
Quan trọng hơn là...
Về thân phận "Đoàn trưởng" này, Chu Kính Nghiệp chưa từng nhắc tới trong những bức thư gửi về nhà, cứ như thể anh cố tình giấu giếm Giang Tú Nhi vậy...
Xem ra người đàn ông này không chỉ biết đánh trận mà còn khá thâm trầm.
Tuy Giang Miên vẫn chưa gặp Chu Kính Nghiệp nhưng cô đã hài lòng gật đầu.
Cô nói với người lính gác đang há hốc mồm:
"Đúng vậy, chính là tôi."
Sau khi nghe câu trả lời, người lính gác trẻ vẫn trợn tròn mắt không tin nổi, lại đánh giá Giang Miên một lượt từ trên xuống dưới.
Đặc biệt khi nhìn thấy đôi giày cao gót màu trắng trên chân Giang Miên, ánh mắt anh ta không tự chủ được mà dừng lại lâu hơn một chút.
Anh ta thật sự chưa từng thấy người phụ nữ nào xinh đẹp như vậy, cũng chưa từng thấy cách ăn mặc thời thượng như thế này.
Ngay sau đó.
Người lính gác trẻ khẽ nhíu mày.
Người phụ nữ như vậy thật sự quá lạc lõng với hòn đảo nhỏ hẻo lánh và lạc hậu này của họ.
Giang Miên vẫn luôn đối diện với người lính gác trẻ trước mặt, cũng lưu tâm chú ý đến cái nhíu mày của anh ta.
Loại giày này không tiện đi lại, cũng không tiện lao động, hơn nữa còn toát ra hơi hướm tiểu thư tư bản ở khắp mọi nơi.
Thật sự là không phù hợp với thời đại này chút nào.
Vì cuộc sống hiện giờ điểm này nhất định phải sửa!
Nhưng trong túi cầm tay của cô không có đôi giày nào khác để thay thế.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)