Trên người cũng bẩn thỉu, khuôn mặt nhỏ lem luốc vết bẩn, trông đen nhẻm.
Giống như hai cục than nhỏ.
Giang Miên đang ăn như vũ bão, Chu Tiểu Xuyên và Chu Tiểu Hoa cũng đang ăn điên cuồng.
Trẻ con miệng nhỏ, không nhét hết được cả cái màn thầu nên xé màn thầu ra từng miếng, từng miếng một, không ngừng nhét vào miệng.
Sau đó là nuốt chửng một cách ngấu nghiến.
Dáng vẻ đó cứ như thể đã bị bỏ đói cả ngày trời.
Chắc chắn là Từ Xuân Hương đã cắt xén bữa trưa của chúng, chỉ dùng một bát nước cháo loãng để đuổi khéo hai đứa nhỏ.
Cho nên chúng mới đói đến mức này.
Giây tiếp theo.
Chu Tiểu Xuyên gắp một đũa khoai tây sợi trong hộp cơm của mình sang hộp cơm của em gái bên cạnh, hành động vô cùng hiểu chuyện và dịu dàng.
Cái bánh ngô wowotou cũng được bẻ làm đôi, chia cho Chu Tiểu Hoa một nửa.
Miệng Chu Tiểu Hoa ngậm đầy màn thầu, hai má phồng lên, đôi mắt tròn xoe.
Vì không thể nói chuyện nên con bé mỉm cười với anh trai bên cạnh.
Nụ cười này lại hiện lên vài phần đáng yêu của bé gái.
Ánh mắt Chu Tiểu Xuyên thay đổi, cậu bé xoa đầu em gái.
Tiểu Chu Tiểu Xuyên này tuy cảnh giác nhưng cũng rất bảo vệ người nhà.
Giang Miên nhìn thấy rõ mồn một.
Chẳng mấy chốc.
Hộp cơm của Giang Miên đã vơi đi tám chín phần, chỉ còn lại nửa cái bánh ngô, cô cầm trên tay chậm rãi gặm.
Cô sực nhớ ra: "Chu Kính Nghiệp, còn anh? Anh đã ăn chưa?"
Chu Kính Nghiệp nói: "Nhà ăn bộ đội có để phần cơm cho tôi, lát nữa tôi về ăn."
Ý trong lời nói chính là anh vẫn phải rời đi.
Giang Miên nghe ra được, khẽ gật đầu.
Đôi mắt rủ xuống đang thầm tính toán điều gì đó.
...
Trời dần tối sầm.
Chu Kính Nghiệp thu dọn ba chiếc hộp cơm không mang đi, đồng thời dặn dò: "Trong nhà chỉ có một chiếc giường, tối nay ba người ngủ chung. Nếu em không quen thì ngày mai nói với tôi, tôi sẽ dựng một chiếc giường nhỏ cho bọn trẻ để Tiểu Xuyên và Tiểu Hoa ngủ riêng."
"Chuyện của hai đứa trẻ em không cần lo lắng, Tiểu Xuyên là đứa trẻ lớn rồi, nó sẽ chăm sóc tốt cho Tiểu Hoa. Em không cần quản chúng, cứ tự mình nghỉ ngơi là được."
"Ban đêm trên đảo gió lớn, nghe thấy tiếng động đừng để bị dọa. Có chuyện gì thì cứ tìm chị dâu Triệu ở sát vách, cô ấy rất rành, sẽ giúp em."
Người đàn ông dặn dò vô cùng tỉ mỉ.
Giang Miên ngẩng đầu nhìn Chu Kính Nghiệp.
Nghe qua lời lẽ của anh thì đầy rẫy sự quan tâm nhưng vẻ mặt người đàn ông này vẫn lạnh lùng như cũ.
Giống như một tảng băng cứng nhắc.
Cô không tin là không sưởi ấm được!
Giang Miên nhìn anh với ánh mắt long lanh: "Anh nói xong chưa?"
"Ừ... đại khái là bấy nhiêu. Hôm nay em cũng mệt rồi, ngủ sớm đi."
Chu Kính Nghiệp nói xong câu cuối cùng rồi quay người định đi.
Thế nhưng.
Thân hình cao lớn còn chưa kịp nghiêng đi.
Một đôi cổ tay trắng ngần đột nhiên túm lấy cổ áo anh.
"Anh cũng cao quá..."
Giọng nói mềm mại của Giang Miên khẽ phàn nàn nhưng khóe miệng lại nở nụ cười ngọt ngào.
Cô kéo cổ áo Chu Kính Nghiệp, hơi dùng sức kéo xuống.
Người đàn ông cao lớn trước mặt cũng không biết làm sao, lại thuận theo lực kéo nhẹ đến mức không thể nhẹ hơn kia mà khẽ cúi người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
