Chu Kính Nghiệp ngắt lời Từ Xuân Hương, lặp lại một lần nữa, ngữ khí uy nghiêm.
"Tôi biết rồi. Nếu Tiểu Xuyên và Tiểu Hoa không sao, chuyện này đến đây kết thúc. Nhưng không có lần sau!"
Khi Chu Kính Nghiệp nói câu này, trong mắt thoáng hiện một tầng sương lạnh, đôi mắt đen nhìn Từ Xuân Hương.
Rõ ràng.
Câu này anh nói với cô ta.
Đồng thời cũng ám chỉ rằng anh biết sự thật của câu chuyện, cũng biết người bỏ quên trẻ con ngoài cửa là cô ta chứ không phải cô.
Giang Miên nhìn thấu điểm này.
Thậm chí còn đoán rằng rất có thể Chu Kính Nghiệp đã đứng ngoài cửa một lúc, nghe thấy cuộc đối thoại vừa rồi của hai người bọn họ trong nhà.
Chỉ có Từ Xuân Hương là vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Cô ta không chịu bỏ qua mà lải nhải: "Sao có thể cứ thế mà bỏ qua được? Anh Chu, cô ta rốt cuộc là ai chứ!"
"Cô tên là Giang Miên, là vị hôn thê của tôi."
Chu Kính Nghiệp không chút do dự, kiên định nói:
Từng câu từng chữ theo giọng nói trầm thấp đầy từ tính của anh rơi xuống.
Giang Miên nghe xong, đôi mắt tức khắc sáng bừng.
Cách đây không lâu, người đàn ông này còn nói hủy bỏ hôn ước, đưa cô rời khỏi hải đảo, bây giờ lại chủ động thừa nhận thân phận của cô.
Thậm chí còn nói thẳng ra trước mặt Từ Xuân Hương và bọn trẻ.
Chẳng lẽ lão đàn ông này nhanh như vậy đã thấy "thơm" rồi sao?
Từ Xuân Hương hoàn toàn không dám tin vào tai mình.
Vị hôn thê...
Chu Kính Nghiệp sắp kết hôn rồi sao?
Rốt cuộc là người đàn bà không rõ lai lịch này từ đâu chui ra vậy?
Vậy cô ta phải làm sao?
Cô ta còn muốn làm phu nhân Đoàn trưởng mà!
Từ Xuân Hương mím môi, đôi mắt trợn ngược, không cam lòng nhìn chằm chằm Giang Miên.
Mà Chu Kính Nghiệp bước một bước dài, đứng vào giữa Giang Miên và Từ Xuân Hương.
Bờ vai rộng lớn của anh che khuất ánh mắt không thiện cảm của Từ Xuân Hương dành cho Giang Miên.
Đồng thời mời Từ Xuân Hương ra ngoài.
"Nếu bọn trẻ đã về đến nhà rồi, Từ Xuân Hương, cô cũng có thể rời đi rồi."
Dưới khí thế mạnh mẽ của Chu Kính Nghiệp, Từ Xuân Hương hoàn toàn không thể nói ra lời từ chối.
Cô ta chỉ có thể mặt xám như tro, loạng choạng đi ra ngoài.
Khi bước qua ngưỡng cửa vì không thích ứng được với đôi giày cao gót dưới chân, cô ta còn đá trúng một cái, bóng dáng lảo đảo.
"Từ Xuân Hương, cô là giáo viên của Tiểu Xuyên và Tiểu Hoa nên làm gương cho tốt. Mong cô khi làm việc đừng đi loại giày không thuận tiện cho việc đi lại này."
Nghe người đàn ông dùng giọng điệu nghiêm túc nói ra câu này.
Khóe miệng Giang Miên khẽ động, suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng.
Rõ ràng là lão đàn ông ba mươi tuổi, nhìn sao lại thấy có chút đáng yêu thế này?
Chu Kính Nghiệp đóng cửa lại, khi xoay người, vừa vặn nhìn thấy nụ cười không kịp giấu đi của Giang Miên.
Đôi môi đỏ của cô khẽ nhếch, có lúm đồng tiền nông.
Trên người còn đang mặc chiếc áo khoác quân phục của anh.
Nó rộng thùng thình, bao trùm lấy toàn dáng vẻ người mảnh khảnh của cô.
Chu Kính Nghiệp đúng thật là giống như Giang Miên đoán, anh đã nghe thấy cuộc đối thoại trong sân trước đó.
Cũng nghe thấy sự lo lắng của Giang Miên dành cho bọn trẻ.
Nhìn thấy dáng vẻ cô bất chấp tất cả, lo lắng sốt ruột lao ra ngoài.
Vẻ mặt này tuyệt đối không phải giả vờ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
