Nói được một nửa.
Nụ cười của Giang Miên dần dần thu lại.
Cô vừa mải mê cãi nhau với Từ Xuân Hương mà lại bỏ qua một điểm rất quan trọng.
Từ Xuân Hương ở đây, vậy hai đứa trẻ cô ta chăm sóc đâu?
"Từ Xuân Hương, lũ trẻ đâu? Cô bây giờ ở đây, vậy cô vứt lũ trẻ ở đâu rồi?"
Trong lúc cấp bách, Giang Miên trực tiếp gọi thẳng tên Từ Xuân Hương, hơn nữa không cần suy nghĩ mà đi thẳng ra cửa lớn.
Cô vô cùng sốt ruột.
Bởi vì cô biết, hai đứa trẻ này của Chu Kính Nghiệp đều có vấn đề không lớn không nhỏ.
Nếu để lạc mất thì rắc rối to rồi.
Giang Miên hớt hải xông ra ngoài.
Nhưng cô vừa mới bước chân ra khỏi cửa đã đâm sầm vào một bức tường thịt kiên cố và rộng lớn, ngửi thấy mùi gió biển mằn mặn trên người đối phương.
Còn mang theo sự khô ráo của ánh mặt trời, không khó ngửi gì.
Giang Miên thẫn thờ ngẩng đầu, nhìn thấy chính là khuôn mặt thâm trầm tuấn tú của Chu Kính Nghiệp.
Không kịp đề phòng, bốn mắt giao nhau với đôi đồng tử đen sâu thẳm của anh.
Trong khoảnh khắc Giang Miên xông ra, Chu Kính Nghiệp theo bản năng vươn cánh tay ra ôm lấy eo cô.
Trên cánh tay truyền đến cảm giác mềm mại ấm áp.
Vừa nhỏ vừa mềm.
Một vòng tay của anh là có thể ôm trọn.
Cùng lúc đó.
Ánh mắt Chu Kính Nghiệp đối thị với Giang Miên một lát sau, không khống chế được mà nhìn xuống dưới.
Rơi trên chiếc áo sơ mi trắng Giang Miên đang mặc.
Quần áo Giang Miên có thể thay giặt chính là mấy bộ trong túi xách tay.
Chân thiên kim Giang Tú Nhi sao có thể tốt bụng chuẩn bị quần áo mới, quần áo tốt cho cô.
Những bộ quần áo đó đều vừa bẩn vừa cũ.
Trong đó bộ tương đối sạch sẽ lại là bộ đồng phục học sinh nguyên chủ mặc hồi học cấp ba.
Áo sơ mi trắng kết hợp với quần xanh.
Đơn giản gọn gàng.
Nguyên chủ tốt nghiệp cấp ba được một năm rồi, đồng phục mặc hơi nhỏ một chút nhưng miễn cưỡng vẫn còn mặc được.
Cho nên chiếc áo sơ mi trắng kia sau khi mặc lên người đã ôm sát lấy khuôn ngực tròn trịa sau khi phát triển lần nữa của Giang Miên.
Những chiếc cúc áo trong suốt chỉ vừa vặn cài lại.
Giữa vạt áo trước ngực như muốn nứt ra vậy.
Men theo khe hở có thể nhìn thấy một vệt trắng nõn như mỡ đông.
Giang Miên trước đó vội vàng mở cửa cho Từ Xuân Hương, hoàn toàn không chú ý đến điểm này.
Cộng thêm trước đó cô đã gội đầu, hơi nước ướt sũng trên tóc đều nhỏ xuống quần áo.
Chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh bị hơi nước thấm đẫm, trở nên xuyên thấu.
Giống như lớp da thứ hai dính trên người Giang Miên.
Khoảnh khắc trước.
Khi Giang Miên đâm sầm tới, trước ngực Chu Kính Nghiệp là một trận mềm mại ấm áp.
Đồng thời, dư quang nơi khóe mắt nhìn thấy hoa văn trên áo lót áp sát dưới lớp áo sơ mi trắng.
Cảnh xuân kiều diễm hiện ra không sót gì.
Khiến người đàn ông ba mươi tuổi cảm thấy khoang mũi nóng lên.
Giống như lại trở về dưới ánh mặt trời chói chang của buổi chính ngọ.
Thanh tiến độ "thật thơm" của Chu Kính Nghiệp với cô vợ nhỏ kiều diễm lập tức đột phá tám mươi phần trăm!
Chu Kính Nghiệp dùng khả năng kiềm chế mạnh mẽ của mình, khắc chế dời ánh mắt đi.
Đồng thời anh cởi chiếc áo khoác quân phục trên người ra, khoác lên người Giang Miên.
Quần áo gì cơ?
Chẳng lẽ cô không mặc quần áo sao?
Vẻ mặt Giang Miên đầy vẻ mờ mịt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)