Trong phòng.
Chu Kính Nghiệp từ câu nói đó của cô đã trích xuất được không ít thông tin quan trọng, đại khái cũng hiểu đã xảy ra chuyện gì.
Chỉ là anh không dám tin, đây là chuyện đại sự kết hôn, liên quan đến cả đời một người.
Sao có thể nói thế giá là thế giá được.
Hơn nữa còn là từ thành phố ăn ngon mặc đẹp, gả thay đến một hải đảo hẻo lánh khổ cực.
Lại còn gả cho một người đàn ông hoàn toàn xa lạ.
Một cô gái nhỏ nũng nịu Giang Miên này, chẳng lẽ cô không có một chút oán khí nào, không có chút không tình nguyện nào sao?
Cho nên lần này, khi Giang Miên kể lại những chuyện này.
Chu Kính Nghiệp vẫn luôn lặng lẽ quan sát.
Thần sắc cô gái nhỏ trước mặt anh trấn tĩnh, ngữ khí bình thản, ngay cả khi nhắc đến cha mẹ chung sống mười mấy năm hóa ra không phải cha mẹ ruột, cô cũng không có lấy một chút tiếc nuối hay oán hận.
Thậm chí khi nhắc đến chuyện thế giá, ánh mắt cô còn sáng lấp lánh nhìn anh một cái.
Chu Kính Nghiệp, một người đàn ông ba mươi tuổi, vậy mà bị nhìn đến mức trong lòng bỗng thấy rung động lạ thường.
"... Chuyện là như vậy đó."
Giang Miên kể xong.
Chu Kính Nghiệp trầm mắt suy tính, tiện đà đè nén cảm giác khác lạ trong lồng ngực xuống.
Ngừng một lát.
Anh mở miệng nói:
"Người định thân với tôi là Giang Tú Nhi, người dùng tiền trợ cấp tôi gửi về nhà cũng là Giang Tú Nhi. Bất kể cô và Giang Tú Nhi có quan hệ gì, những việc này đều không phải do cô làm, cô cũng không cần gánh vác trách nhiệm. Tối nay cô cứ ở lại đây một đêm, tôi đi hỏi thăm xem có chuyến tàu gần nhất nào không, sẽ nhanh chóng đưa cô về thành phố. Còn hôn ước giữa tôi và Giang Tú Nhi, coi như hủy bỏ."
Cái gì!
Nghe Chu Kính Nghiệp nói xong những lời này, Giang Miên chấn động luôn rồi.
Người đàn ông này vậy mà muốn đuổi cô đi!
Trong nguyên tác hoàn toàn không hề nhắc đến những chuyện này.
Chẳng lẽ nguyên chủ lúc trước khi đến hải đảo, cũng biết mình không còn nhà để về, cho nên mới sống chết ôm chặt đùi Chu Kính Nghiệp không buông?
Hay là vì sự xuyên không của cô đã gây ra hiệu ứng cánh bướm, mới khiến Chu Kính Nghiệp xảy ra thay đổi?
Độ lệch của cốt truyện này cũng quá lớn rồi.
Quan trọng hơn là Giang Miên không muốn rời khỏi đây chút nào!
"Em không đi. Em đến để làm vợ anh mà, em đã đến tận đây rồi, sao có thể tùy tiện quay về được."
Giang Miên dứt khoát từ chối.
Cô muốn ngữ khí của mình nghe có vẻ mạnh mẽ và kiên định.
Nhưng giọng nói mềm mại kiều mị kia khi nói ra những lời này, vẫn cứ nhẹ nhàng thướt tha.
Giống như đang làm nũng.
Nghe mà trong lòng Chu Kính Nghiệp xôn xao.
Người đàn ông nhìn cô gái nhỏ xinh xắn lại trắng trẻo trước mắt, lại nghĩ đến tình cảnh hiện giờ của cô, cha mẹ nuôi không thương, cha mẹ ruột lại không còn từ lâu.
Cho dù có quay về, cô gái nhỏ cũng chỉ có một mình cô độc.
Lại còn yếu đuối nũng nịu như thế này.
Vạn nhất bị bắt nạt, cũng không biết có ai bảo vệ cô không.
Cô thậm chí có thể không có nơi nào để đi, không nhà để về.
Trong lòng Chu Kính Nghiệp không dưng thấy xót xa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)