Triệu Uyển Hương cũng không cho anh có cơ hội nói chuyện, cô đứng dậy lấy một cái hộp cơm nhôm, lại cầm bát sủi cảo mà anh đem tới đổ một nửa vào hộp cơm nhôm kia, ngay cả chén canh trứng cũng đẩy tới trước mặt anh.
Cô nói: "Công việc bận rộn hơn nữa cũng phải chú ý thân thể, thân thể suy sụp, còn có thể hoàn thành công việc sao?"
Thẩm Phụng nghe giọng điệu chắc như đinh đóng cột của cô, những lời từ chối đến bên miệng lại nuốt xuống.
Sủi cảo anh có thể ăn, canh trứng thì lại đẩy về chỗ cô, để lại cho Triệu Uyển Hương.
Triệu Uyển Hương nhìn canh trứng trước mắt, trong lòng ấm áp chua xót, càng không nỡ để người đàn ông như Trầm Phụng chỉ ăn nửa phần sủi cảo.
Thời đại này tuy rằng phân lượng thức ăn vô cùng thực tế, nói một là một, không có kiểu ăn bớt, nhưng một người đàn ông trưởng thành trong một bữa cơm sao có thể chỉ ăn có chút ít như vậy?
Huống chi anh còn bận rộn tới hơn nửa đêm.
Cô đứng lên nói: "Anh Thẩm, anh ăn ít như vậy sẽ phải chịu đói, trong túi em mang theo vài nắm mì sợi, đến chỗ bác gái quản lý ký túc xá nấu một bát mì đi.”
“Không cần…”
Thẩm Phụng mới nói được hai từ đã thấy cô chạy ra ngoài, lúc anh đuổi tới cửa cũng chỉ thấy thân ảnh yểu điệu của cô biến mất.
Anh đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng cô khuất dần, trong mắt tràn đầy phức tạp.
Mùi thơm tràn ngập ra trong nháy mắt.
Một bát mỳ nóng khai vị đã làm xong.
Mặc dù Triệu Uyển Hương trở về đã đóng nắp bát lại, nhưng vẫn làm những người thèm ăn liên tiếp nhìn qua, không ngừng hít hà: "Thơm quá..."
Triệu Uyển Hương chỉ cười cười không nói gì.
"Anh Thẩm..."
Cô cầm bát đi vào trong cửa, vừa mới gọi người liền phát hiện ra nửa phần sủi cảo trên bàn đã trống không. Mà người đàn ông lưng dựa vào lưng ghế, đầu hơi ngẩng lên, mắt nhắm lại, lồng ngừng hơi nhấp nhô theo hô hấp đều đều bình thản, cứ như vậy đã ngủ thiếp đi từ lúc nào rồi.
Thế này phải mệt đến mức nào chứ?
Triệu Uyển Hương bước nhẹ hơn, cẩn thận đặt bát xuống, ngồi cạnh đó, ánh mắt lại rơi lên khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của Thẩm Phụng, không nén được đánh giá kỹ càng anh.
Lông mi anh vừa dài vừa thẳng, giống như một cây quạt nhỏ phủ xuống, phủ lên chút bóng mờ nơi mí mắt. Bởi lâu ngày thiếu dinh dưỡng, hốc mắt sâu càng nổi bật, cũng càng làm nổi bật sống mũi vừa cao vừa thẳng.
Đối môi không mỏng, không dầy, bình thường mím lại, làm cho người ta có một loai cảm giác xa cách, lạnh lùng và nghiêm khắc.
Lúc này bởi đã rơi vào giấc ngủ, vẻ mặt thư giãn không hề đề phòng, hiện ra vẻ dịu dàng hiếm thấy.
Triệu Uyển Hương nhìn thêm, không tráng nghiêng má lại. Nhưng một giây sau, Thẩm Phụng đối diện đột nhiên mở mắt.
"... Anh Thẩm, anh tỉnh rồi à."
Mặt Triệu Uyển Hương nở nụ cười, vội vàng ngồi dậy bưng mỳ đến.
Thẩm Phụng cũng không ngờ mình vừa ngồi dựa ghế trong chốc lát đã không tự chủ được mà ngủ thiếp đi. Nếu không phải đột nhiên ngửi thấy mùi thức ăn, nhận thấy một luồng ánh mắt nóng rực, tầm mắt không bỏ, luôn dừng lại trên mặt mình thì cũng không đột nhiên tỉnh lại.
Sau khi tỉnh lại, anh đột nhiên đối mặt với cặp mắt cười kia của Triệu Uyển Hương, nghĩ là vừa rồi cô đang ngắm mình khi ngủ, lập tức cảm thấy mặt đỏ tai nóng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)