Có một số chữ bị gạch ở phía sau thư, Lữ Chi Mai ngồi xem một lúc lâu mới đọc ra: “Trừ khi cô ấy lấy một người chồng không tốt, con…”
“Chi Mai, Chi Mai.”
Chồng gọi Lữ Chi Mai vài lần bà mới hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn thấy cảnh vệ đứng hai bên cửa vội vàng từ trên xe đi xuống.
Hai người hỏi công an mới biết được hiện tại Triệu Uyển Hương vẫn không rõ tung tích, thậm chí ngay cả bạn học cũng không chút manh mối.
Uyển Hương bị ép lập gia đình ngày 15 đã rời nhà đi đến nay không rõ tung tích thật mong cô bình an mau trở về.
Chồng bà không hiểu: “Bà bảo con trai nhờ bộ đội tìm người coi như xong, sau đó bảo nó sắp xếp công việc nhanh chóng trở về một chuyến?”
Lữ Chi Mai tức giận nói: “Ông yên tâm, Uyển Hương mất tích con trai ông tuyệt đối lo lắng gấp đôi chúng ta, cho dù không nói nó cũng sẽ trở về.”
“…”
Rạng sáng Thẩm Phụng mới trở lại đội, anh bận rộn đến khi trời sáng hẳn mới ngơi tay.
Mắt thấy trời đã tạnh sau khi mưa cả đêm nên vội vàng trở lại nơi ở, rửa mặt một chút, thay một bộ quân phục sạch sẽ, đạp xe ra đường cái đi trên trấn.
Cửa hàng bách hóa trên đường cái còn chưa mở cửa, anh vẫn kiên nhẫn đợi đến khi người ta mở, mua được đồ muốn mua thì đi thẳng đến bưu điện, muốn gửi điện báo khẩn cấp cho gia đình, hỏi rõ chuyện Uyển Hương.
Anh biết Uyển Hương không thể vô duyên vô cớ chạy đến nơi xa như này chỉ để tìm anh đề nghị kết hôn.
Chắc chắn phải có gì đó không ổn trong nhà cô.
Chuyện vừa xảy r có khi còn nghiêm trọng hơn cả chuyện cha cô buông xuôi cả thôn, chuyện này làm cho cô không có cách nào tiếp tục ở nhà, không thể không rời quê mà tìm đường sống mới.
Anh nghĩ ngợi trong lòng, bước vào bưu điện.
Anh mặc một thân quân phục, thân hình thẳng tắp, mặt đẹp, dáng vẻ cũng nổi tiếng ở toàn bộ đại đội, vừa vào cửa đã thu hút sự chú ý của một đám nhân viên nữ trẻ tuổi.
Có người quen đỏ mặt chào hỏi: "Thẩm đại đội trưởng, hôm nay tới sớm vậy sao.”
Thẩm Phụng cụp mắt gật đầu.
Tiếp tục đi vào trong.
Triệu Uyển Hương dậy thật sớm, thu dọn túi xách, đột nhiên nhớ tới việc bản thân đã bỏ bớt đồ lại trước khi lên xe lửa. Cô làm vậy cũng là vì muốn phòng việc trên xe lửa nhiều người để ý, vậy nên đã để nhà ga gửi hai túi hành lý lớn đến cho mình.
Cô thấy mưa bên ngoài đã tạnh, liền ra nhà ga, chờ lấy vé lấy hành lý. Lúc này, cô móc ra hai hào, bảo người đẩy xe cút kít bên ngoài giúp cô đưa về nhà khách.
Thời đại này, lương của một người nông dân làm việc cả một ngày cũng chỉ được hơn một hào, đẩy xe cút kít đưa hành lý một chuyến đã có hai hào khiến người đẩy xe vui muốn chết.
Người này không chỉ giúp cô khiêng hành lý ra khỏi trạm, khi đi trên đường cũng rất cẩn thận, đề phòng hành lý của cô bị bùn bắn lên.
Khi Triệu Uyển Hương đưa người vận chuyển đến nhà khách, liếc mắt một cái đã nhìn thấy thanh niên trẻ đẹp mặc quân phục đang đứng ở tấm ván cũ kỹ phía trước.
Dáng vóc của người thanh niên cao, chân dài, tư thế đứng thẳng tắp, một tay xách hộp nhôm, một tay cầm túi xách màu xanh lá cây, môi hơi mím lại, khuôn mặt tuấn tú dưới vành nón kéo căng khiến ai nhìn vào cũng cảm thấy đây là người nói năng thận trọng, đôi mắt không bộc lộ cảm xúc gì mà chỉ nhìn chăm chú vào cô từ xa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


