Lúc Thẩm Phụng bị đẩy đến trước mặt Triệu Uyển Hương mới mượn ánh sáng đèn pin lờ mờ nhìn rõ ràng khuôn mặt trắng như tuyết đang mỉm cười kia.
Anh đang nghĩ xem người này là ai, trái tim chợt đập thình thịch, đầu óc còn chưa kịp phản ứng đã đứng ngây ngốc ở đó.
Triệu Uyển Hương cười: “Anh Thẩm, là em, Uyển Hương.”
Thẩm Phụng nghe được xưng hô quen thuộc này mới hoàn hồn, diện mạo cô gái gầy gò trong trí nhớ và cô gái trẻ tuổi trước mắt cũng dần dần hợp lại với nhau.
Anh cố nén nhịp tim nhảy bang bang trong lồng ngực xuống, quay lưng lại trách mắng mọi người đang cười vang: “Đều ngồi yên cho tôi, không được làm loạn!”
Lại chỉ vào người đang cởi trần nửa thân trên: “Mặc quần áo chỉnh tề vào!”
Chính anh cũng nhanh chóng giũ quần áo ướt vẫn vắt trên vai xuồng trùm lên đầu, có thể lần gặp mặt này quá mức đột ngột, cũng có thể vì quá kinh hỉ, tay chân có chút không nghe theo điều khiển của chủ nhân, loay hoay nửa ngày không mặc vào được.
Triệu Uyển Hương đứng ở phía sau anh.
Cô có thể nhìn thấy rõ ràng sườn mặt kiên nghị cường tráng của nam nhân dưới ánh sáng lờ mờ, thân hình trẻ tuổi cao lớn cùng với cơ bắp sau lưng căng ra trong từng động tác căng thẳng, luống cuống của anh.
Trên mặt cô mơ hồ nóng lên, vẫn cười ngăn anh lại: “Quần áo của anh ướt hết rồi, em có mang quần áo mới cho anh, đang cất ở trong túi. Anh chờ một chút, em lấy cho anh thay.”
Cô đi lục túi.
Những người còn lại dưới ánh mắt uy hiếp của Thẩm Phụng không dám ồn ào, nhưng trong mắt lóe ra tia hưng phấn, lộ ra vẻ hâm mộ cùng ghen tị.
Trên mặt Thẩm Phụng có chút xấu hổ, anh hơi nghiêng người nói: “Không cần…”
Chị dâu Hà khuyên anh: “Uyển Hương cho chú áo sạch thay thì chú cứ mặc vào đi, đều là người trong nhà có gì phải xấu hổ?”
Đại Hoa cũng nũng nịu nói: “Chú Thẩm, mẹ cháu nói đàn ông có đối tượng sẽ không phải đàn ông độc thân, vậy chú có dì Uyển Hương…”
Chị dâu Hà vội che miệng con gái, nhỏ giọng nói: “Tiểu tổ tông của mẹ, con không được nói lung tung......”
Đại Hoa và Tiểu Hổ Tử cũng vùi đầu trong lòng chị dâu Hà ngủ ngon lành.
Triệu Uyển Hương ngồi cạnh Thẩm Phụng, thùng xe chen chúc, đường núi xóc nảy, cánh tay hai người thường xuyên lắc lư đụng vào nhau, cô cảm nhận được nhiệt độ chân thật truyền đến từ trên người anh, vừa ẩm ướt lại nóng hổi.
Lúc này đây cô mới không cảm thấy mọi chuyện giống như một giấc mơ hão huyền.
Cô thật sự nhìn thấy anh đang sống khỏe mạnh.
Thẩm Phụng hơi nghiêng tầm mắt, thấy cô không ngủ, anh nghĩ nghĩ một hồi rồi nâng cánh tay lên một chút, giọng nói có chút khàn khàn: “Em tựa lên tay anh ngủ một chút đi.”
Triệu Uyển Hương lắc đầu: “Không cần đâu anh Thẩm, trên xe đã ngủ nhiều, bây giờ em không thấy buồn ngủ.”
Thẩm Phụng liếm liếm đôi môi có chút khô khốc, hỏi cô: “..... Sao em lại tới đây?”
Anh đột nhiên nhớ tới chuyện gì đó, khẽ nhíu mày, trong mắt hiện lên một tia tối tăm: “Trong nhà xảy ra chuyện?”
Trước khi lên đường tới đây, Triệu Uyển Hương đã nghĩ tới ngàn vạn cảnh tượng khi gặp mặt Thẩm Phụng, nghĩ xem cô phải nói ra miệng quyết định này như thế nào, lúc này lời đến bên miệng mới cảm thấy khẩn trương, khó mở lời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
