Lý Sâm đi rồi, Thẩm Y Y quay lại nhà bếp bỏ đậu xanh vào nấu, sau khi nước sôi được một lúc, lại bỏ gạo vào, lúc nấu gần xong thì mới bỏ đường đỏ vào.
Sau đó múc ra bỏ vào trong một cái thau lớn, đặt trên mặt nước để hạ nhiệt độ.
Thời tiết này ước chừng tầm 30 độ, Thẩm Y Y với ba đứa nhỏ đều nóng đến ra một thân mồ hôi.
Sợ cảm lạnh, Thẩm Y Y vội vàng dẫn theo ba bảo trở về thay quần áo.
Cháo đậu xanh cũng đã hết nóng, cô thừa dịp ba bảo không chú ý, lén từ trong không gian lấy ra một ít đá vụn thật nhỏ bỏ vào, rồi quấy đều lên.
Cầm chén múc một chén cho ba bảo, kêu bọn họ lại đây uống.
Ăn một chén cháo đậu xanh lạnh lạnh ngọt ngào trong thời tiết nóng bức này, đây quả thực là mỹ vị nhân gian.
Ba bảo uống mà đôi mắt đều híp lại, đặc biệt là Nhị Bảo và Tiểu Bảo, uống xong còn muốn uống nữa.
Nhưng Thẩm Y Y lại không cho uống nữa, dỗ nói: “Con nít cũng không thể uống quá nhiều nha, bằng không sẽ bị tiêu chảy, bị tiêu chảy sẽ rất khó chịu đấy.”
Thẩm Y Y nhìn về phía Đại Bảo muốn nói lại thôi bên cạnh, trực tiếp kéo cậu bé đứng về phía mình, “Mẹ nói có phải hay không, Đại Bảo?”
Đại Bảo vốn cũng muốn nói con cũng muốn uống nữa, nhưng bị mẹ gọi tên, một cổ cảm giác được tín nhiệm đột nhiên sinh ra, tuy rằng cậu cũng không biết có phải là thật hay không, nhưng mẹ nói thì chắc chắn là đúng rồi.
Vì thế, lời lẽ chính nghĩa dạy dỗ hai đứa em trai nói: “Mẹ nói rất đúng, uống nhiều quá sẽ bị tiêu chảy, nên không thể uống quá nhiều được, anh cả của các em là anh còn không uống mà.”
Nhị Bảo Tiểu Bảo vốn đang muốn chơi xấu, mếu máo, “Mẹ, vậy chúng con không uống nữa.”
“Ngoan”, Thẩm Y Y vừa lòng, không phải cô không cho bọn họ uống, xác thật là bọn họ đều quá nhỏ, dù sao cũng là đồ tính hàn, trẻ con uống nhiều quá dễ dàng tiêu chảy.
Lại lấy ra hộp cơm bằng nhôm nguyên chất được lôi ra trong lúc quét dọn, mặc dù có chút cũ, có vài chỗ còn lõm vào, nhưng mà cũng may không gian bên trong lớn, chứa lượng cơm của mấy người ăn đều không thành vấn đề.
Sau khi rửa sạch sẽ, cô liền bỏ cháo đậu xanh vào, lại cầm mấy cái chén, tính toán xách đi ngoài ruộng đưa cho Lý Sâm.
Ba đứa nhỏ nghe được mẹ muốn đi đưa cháo cho cha bọn họ đều cao hứng hỏng rồi, gấp không chờ nổi muốn đi theo.
Thẩm Y Y vốn thấy thời tiết nóng bức muốn cho bọn họ ở nhà: “…”
Được thôi, để mấy đứa trẻ còn nhỏ như vậy ở nhà, cô cũng không yên tâm.
Sau đó, cô liền mang theo ba củ cải nhỏ xuất phát.
Đồng ruộng bằng phẳng bát ngát, vừa nhìn qua đã thấy cách mấy mét là có một người thu hoạch.
Giữa trưa Thẩm Y Y đã quên hỏi Lý Sâm thu hoạch ở mảnh ruộng nào, chỉ có thể dẫn theo tụi nhỏ đi một đường theo đường cái.
Cô lại tìm người để hỏi, nhưng người kia không những chưa nói ra Lý Sâm ở đâu, còn thì thầm hỏi dò cô tới tìm Lâm Gia Đống hả.
Thẩm Y Y nhìn kĩ, mới phát hiện là thanh niên tri thức của điểm thanh niên tri thức, sắc mặt lạnh nhạt đi, “Không phải, tôi tới tìm chồng tôi, Lý Sâm.”
“Chồng tôi” “Lý Sâm” được cô nhấn mạnh, sau đó đứng lên, không thèm quan tâm người có vẻ mặt như nhìn thấy quỷ đó nữa, lôi kéo ba bảo đi rồi.
Tiếp tục đi dọc theo đường cái, vậy mà cũng hấp dẫn sự chú ý của rất nhiều người, cứ cắt một bó lúa là nhìn cô một cái, cắt một bó lúa là nhìn cô một cái.
Thẩm Y Y: “…”
Cuối cùng dưới sự kiên trì không ngừng của cô, tìm được rồi… Không phải Lý Sâm, mà là cha Lý và mẹ Lý.
Ba đứa nhỏ nhìn thấy ông bà nội mình thì cực kỳ cao hứng, hô lớn.
“Ông nội! Bà nội!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
