Cô lại kiểm kê tài sản của mình một chút, hơn bốn trăm hai mươi đồng nguyên chủ để lại, cộng thêm chín trăm đồng bán công việc, còn có hơn một nghìn sáu trăm năm mươi đồng thu thập từ trong phòng cha Lâm, tổng cộng hơn hai nghìn chín trăm bảy mươi đồng, cô mua sắm đồ đạc tiêu mất mấy chục, hiện giờ vẫn còn chẵn hai nghìn chín.
Ở thời đại này đã là một món tiền khổng lồ rồi, đây cũng là lý do Lâm Minh Duyệt không vội đi chợ đen.
Dù sao cô cũng không thiếu tiền, không cần phải mạo hiểm, đợi quen thuộc rồi tính sau.
Còn có phiếu định mức, phiếu định mức trong tay cô cũng không ít, chủ yếu là vơ vét từ chỗ cha Lâm.
Có một số sắp hết hạn, cô chuẩn bị lần này dùng hết, một số thời hạn còn dài thì giữ lại.
Trên tấm bảng đen nhỏ dùng phấn viết thực đơn cung cấp hôm nay, Lâm Minh Duyệt gọi một phần thịt kho tàu, một phần cơm trắng, một phần cải thảo xào.
Cô cũng có hiểu biết về khẩu phần ăn của thời đại này, lần đầu tiên nhìn thấy một bát to đầy ắp kia, quả thật đã làm kinh ngạc cả nhà cô!
"Đồng chí Lâm?" Lâm Minh Duyệt đang ăn uống no say, đột nhiên nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
"Đồng chí Chu? Các anh cũng tới ăn cơm à?" Trùng hợp như vậy, lại là bộ ba Chu Nham và Giang Luật, cùng với nhóm ba người Lâm Tâm Như.
Có điều ánh mắt nhóm ba người kia nhìn cô rất không thiện chí.
Lâm Minh Duyệt cũng không bận tâm, phóng một ánh mắt khiêu khích qua đó, ba người kia suýt thì tức giận nhảy dựng lên, cô vui vẻ bật cười.
Giang Luật và Chu Nham nhìn thấy cảnh này đều bật cười, bọn họ cũng không ngờ Lâm Minh Duyệt lại xấu tính như vậy.
Chu Nham vội vàng đi gọi món, tự nhiên như người quen ngồi xuống đối diện Lâm Minh Duyệt, Giang Luật ngồi xuống bên cạnh Lâm Minh Duyệt.
"...Bên kia không phải vẫn còn chỗ sao?" Lâm Minh Duyệt hơi cạn lời.
"Người quen thì nên ngồi cùng nhau chứ." Chu Nham xua tay.
Anh ấy liếc nhìn ba người Lâm Tâm Như ở cách đó không xa một cái, hạ thấp giọng: "Tối qua cô không ở điểm thanh niên trí thức nên không biết, cái cô thanh niên trí thức họ Lâm nhỏ kia diễn đủ trò khóc lóc om sòm, diễn một vở kịch, bôi nhọ cô đấy."
"Ồ? Tại sao anh lại nói cho tôi biết?" Lâm Minh Duyệt lạnh nhạt liếc Lâm Tâm Như một cái.
Cho đến khi cô ta run lên một cái, sợ hãi rụt người lại, Lâm Minh Duyệt mới hài lòng thu hồi ánh mắt.
Có một số người đúng là đồ đê tiện, nhiều lần bị hành hạ, nhiều lần vẫn muốn sấn sổ xông lên.
"Thấy cô thuận mắt thôi." Chu Nham ra vẻ đứng đắn: "Cô thanh niên trí thức họ Lâm nhỏ kia, trong mắt đều là ác ý với cô."
"Anh không sợ là do tôi xấu tính, ra tay hại người ta trước à?"
"Không sợ, thấy cô thuận mắt thì cô làm gì cũng thuận mắt."
Lâm Minh Duyệt: "..."
Giang Luật liếc Chu Nham một cái, không nói gì nhưng Chu Nham liền hiểu ra, lập tức làm động tác ngậm miệng.
Lâm Minh Duyệt bật cười thành tiếng, tổ hợp này thật sự rất thú vị.
Tiếp đó, Chu Nham và Giang Luật trơ mắt nhìn Lâm Minh Duyệt càn quét sạch sẽ một phần thịt kho tàu, một bát cơm trắng to và một đĩa cải thảo xào, trong mắt đều lộ vẻ khiếp sợ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)