Lâm Minh Duyệt vừa về đến, tất cả ánh nhìn đều đổ dồn lên người cô, điều này khiến sắc mặt Lâm Tâm Như vừa mới biểu diễn xong có chút vặn vẹo.
"Thanh niên trí thức Lâm, cô vừa đi đâu vậy?" Mắt Trần Xuân Lan đảo một vòng, hỏi cô ta.
Vừa rồi mọi người đã giới thiệu lẫn nhau, trí nhớ Lâm Minh Duyệt không tồi, đương nhiên biết tên cô ta.
Bảy thanh niên trí thức cũ ban đầu, cô đã biết mặt năm người, còn hai người không có mặt.
"Đi ra ngoài dạo một chút." Lâm Minh Duyệt cười không mảy may lộ vẻ gì.
Không nhận được câu trả lời mong muốn, Trần Xuân Lan bĩu môi, lúc còn định nói gì đó thì cửa lớn của điểm thanh niên trí thức lại bị đẩy ra.
Lâm Minh Duyệt nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại.
Bất chợt chạm phải một đôi mắt sáng như sao sâu thẳm. Áo sơ mi xanh lam, quần dài đen, tóc người đàn ông dài ngắn vừa phải, vừa vặn để lộ dáng lông mày đẹp mắt, trông sạch sẽ gọn gàng, tuấn tú vô song.
Ở đây vậy mà lại có cực phẩm cỡ này!
Trong lòng Lâm Minh Duyệt khẽ nhướng mày nhưng trên mặt lại không để lộ ra bất kỳ biến hóa nào.
Cô nhàn nhạt thu hồi ánh mắt, lại phát hiện ánh mắt Trần Xuân Lan đã thay đổi, gò má cô ta ửng đỏ không rõ ràng.
"Thanh niên trí thức Giang, anh về rồi à."
Giọng nói cố tình bóp nghẹt điệu đà khiến khóe miệng Lâm Minh Duyệt giật giật.
Giang Luật gật đầu lấy lệ, ánh mắt từ đầu đến cuối đều không rơi vào người Trần Xuân Lan.
Chu Nham sau lưng anh âm thầm trừng mắt: "Thanh niên trí thức Trần, mắt cô không tốt à? Tôi to lù lù thế này mà cô không nhìn thấy sao?"
Sắc mặt Trần Xuân Lan đỏ bừng, trong lòng cô ta hận thấu Chu Nham.
"Phụt..." Hạ Nam không nhịn được bật cười thành tiếng, sắc mặt mấy người Lâm Tân Kiến vốn dĩ không tốt, giờ phút này đều đã hòa hoãn hơn nhiều.
Quả nhiên niềm vui của con người đều được xây dựng trên người khác.
"Cười cái gì mà cười!" Mặt Trần Xuân Lan sượng trân, cô ta hung hăng trừng Hạ Nam một cái, xoay người chạy tót vào phòng.
Chu Nham đảo mắt một vòng rõ to, khi nhìn về phía Lâm Minh Duyệt, anh ấy lại đổi một bộ mặt khác: "Cô là thanh niên trí thức mới tới đúng không? Tôi tên Chu Nham, đồng chí xưng hô thế nào?"
Anh ấy nghiêng đầu, cười rất rạng rỡ.
Hoàn toàn không có vẻ tồi tệ như lúc trêu cợt Trần Xuân Lan ban nãy.
Lâm Minh Duyệt bật cười: "Lâm Minh Duyệt."
"Giang Luật."
"Hả?" Chu Nham kinh ngạc nhìn về phía Giang Luật. Giang Luật lại không nhìn anh ấy, sau khi gật đầu với Lâm Minh Duyệt, anh tự mình ngồi xổm bên giếng rửa tay.
Ánh mắt mấy thanh niên trí thức cũ mờ ám đánh giá qua lại giữa Lâm Minh Duyệt và Giang Luật.
"Thanh niên trí thức Lâm, chúng tôi đến xây giường sưởi cho cô." Một giọng nói vang lên phá vỡ bầu không khí có chút tế nhị của khu thanh niên trí thức.
Là Thủy Sinh Bá và hai cậu con trai, mấy người còn mang theo một đống đồ, đều là đồ Lâm Minh Duyệt mua.
Mọi người nhìn thấy Lâm Minh Duyệt bận rộn chạy ra chạy vào, đều có chút kinh ngạc. Các thanh niên trí thức cũ không ngờ cô mới đến mà đã thích ứng nhanh như vậy, còn các thanh niên trí thức mới thì không ngờ lại phải mua nhiều đồ đến thế.
Lâm Minh Duyệt lấy rương của mình ra, trong phòng đã bắt đầu xây giường sưởi. Cái giường sưởi này xây xong tối nay cũng chưa ngủ được, chăn bông của cô cũng không để ở ngoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)