Xe bò dừng lại trước cửa, đại đội trưởng hô lên hai tiếng, các thanh niên trí thức đang nấu cơm bên trong liền đi ra.
"Được rồi, nếu mọi người đều ở đây thì tôi cũng không dài dòng nữa. Có chuyện gì cứ tìm người phụ trách điểm thanh niên trí thức La Kiến Hoa, cậu ấy sẽ hướng dẫn cho các cô cậu." Đại đội trưởng xua tay, dặn dò thêm vài câu với người đàn ông lớn tuổi nhất khu thanh niên trí thức rồi rời đi.
Anh ấy chính là người phụ trách khu thanh niên trí thức, La Kiến Hoa.
Anh ấy đã xuống nông thôn sáu năm, năm nay hai mươi sáu tuổi, khuôn mặt chữ điền in hằn vẻ sương gió.
"Chào mừng mọi người. Khu thanh niên trí thức chia làm hai bên, ở giữa là phòng ăn, bên trái cho nam thanh niên trí thức, bên phải cho nữ thanh niên trí thức. Hiện giờ có ba nam thanh niên trí thức và bốn nữ thanh niên trí thức, mọi người tự chọn phòng đi."
Tiếp đó, anh ấy lại giới thiệu sơ qua về tình hình của khu thanh niên trí thức.
Số lượng nhà đất không nhiều. Trước đây có ít người nên ở khá rộng rãi, giờ đùng một cái thêm bảy người, cả khu thanh niên trí thức lên tới mười bốn người. Chỗ ở chật chội đã đành, lại còn dễ nảy sinh rắc rối.
Các thanh niên trí thức cũ thi nhau bĩu môi, có vẻ đều chẳng chào đón gì đám người mới đến.
"Đúng rồi, còn về khẩu phần lương thực của mọi người. Hiện giờ vụ thu hoạch mùa hè vừa qua, vụ thu hoạch mùa thu thì chưa tới, mọi người chưa có điểm công nên phải mượn lương thực của đại đội, đợi khi nào có điểm công rồi thì trừ nợ..."
La Kiến Hoa cũng coi như tận trách, giải thích khá chi tiết.
Khu nữ thanh niên trí thức có tổng cộng bốn phòng. Ba phòng bên trong hơi lớn một chút, có thể ở từ hai đến ba người.
Bên trong đều đã xây sẵn giường sưởi.
"Dựa vào cái gì mà cô ta được ở một mình một phòng!" Lâm Tân Kiến âm trầm liếc Lâm Minh Duyệt một cái.
Đỗ Kiến Quốc cũng lên tiếng: "Có người vừa xuống nông thôn đã đòi hưởng đặc quyền!"
La Kiến Hoa nhìn bọn họ, vẻ mặt không vui: "Tôi còn chưa nói xong. Căn phòng này nhỏ, lại chưa có giường sưởi. Nếu muốn ở thì phải tự mình xây giường sưởi."
Nói xong, anh ấy liền mở cửa ra. Mọi người nhìn vào một cái, thi nhau bĩu môi.
Bên trong căn phòng này lộn xộn vô cùng, diện tích ước chừng chỉ tầm năm sáu mét vuông, cùng lắm chỉ xây được một cái giường sưởi đơn. Tối ngủ còn phải chú ý, nếu không cẩn thận là rớt xuống đất như chơi.
Nếu đặt thêm cái tủ nữa thì cơ bản là chẳng còn chỗ nào để đặt chân.
Trong lòng Lâm Tâm Như cũng chê bai nhưng cô ta lại không muốn thấy Lâm Minh Duyệt được sống thoải mái. Cô ta đảo mắt một vòng, cất giọng nhẹ nhàng êm ái: "Chị ơi, sức khỏe em không tốt, em..."
"Sức khỏe không tốt thì đi bệnh viện! Có chết được đâu!" Lâm Minh Duyệt liếc cô ta một cái.
"Còn nữa, cô mà gọi chị một tiếng nữa, tin tôi đánh gãy chân cô không?" Nói xong, cô còn liếc mắt đánh giá đôi chân của Lâm Tâm Như từ trên xuống dưới.
Chân lại thấy đau...
Sắc mặt Lâm Tâm Như vặn vẹo một chút, không cam lòng cúi gằm mặt xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
