Tạ Tĩnh Hảo nhìn cả gia đình này, lại thêm thái độ kia của Lưu Tam Kim thì liền biết, trưa hôm nay bất kể là Thẩm Mộng hay mấy đứa trẻ thì đều phải nhịn đói rồi. Cô vừa đút cho thằng Cương ăn, vừa tính toán xem trong phòng mình còn có thứ gì có thể ăn được không.
Lục Minh Dương dắt em trai em gái giao xong cỏ lợn, ghi công điểm rồi mới bắt đầu ra về.
Lục Minh Lượng vốn dĩ ngày thường thích líu lo líu lo, càng đi về gần đến nhà thì cũng trở nên im lặng hẳn đi.
Lục Minh Phương thậm chí còn sợ hãi đến mức không dám tiếp tục bước lên phía trước.
Nhìn bộ dạng của em trai em gái, sắc mặt Lục Minh Dương trầm xuống, cái nắm tay dắt Lục Minh Khải lại chặt thêm vài phần.
"Đừng sợ, đến nhà rồi thì tụi em cứ về phòng, anh đi tìm đồ ăn cho tụi em. Nếu mẹ có tức giận đánh người thì cứ đánh anh là được, không phải sợ."
Dù sao chị dâu cản không đánh chết cậu, đợi đến khi cậu lớn lên, nhất định phải bắt người đàn bà độc ác này trả giá đắt.
"Anh ơi, hay là em chịu trận cùng anh, có bị đánh thì hai anh em mình cùng chịu, chia đôi ra thì sẽ không đau đến thế đâu."
"Không cần, em trông chừng em trai em gái cho tốt là được." Lục Minh Dương nói xong liền dắt Lục Minh Khải cùng bước nhanh về nhà.
Lục Minh Phương và Lục Minh Lượng nhìn nhau một cái, vội vàng rảo bước theo sau, trong lòng hai đứa đều quyết định phải đứng cùng một chỗ với anh cả, tuyệt đối không thể để anh cả chịu đòn một mình.
Mấy đứa trẻ vừa bước vào sân, vốn định chạy thẳng về gian buồng tây chợt khựng lại. Mùi thơm nức mũi bay ra từ trong bếp khiến mấy đứa trẻ cứ chốc chốc lại ngoái đầu nhìn, ngay cả Lục Minh Dương cũng bắt đầu nuốt nước miếng ừng ực.
"Anh ơi, anh ngửi xem, thơm thật đấy, anh nói xem bà... mẹ đã làm cái gì thế?"
Mấy đứa trẻ nhà Lục Minh Lượng vẫn đang hít hà lấy hít hà để mùi thơm, đứa nhỏ nhất là Lục Minh Khải thèm đến mức há hốc cả miệng, thấy Thẩm Mộng đột nhiên lên tiếng thì sợ tới mức quên cả cử động.
"Mẹ chưa khỏe hẳn nên chỉ nấu tạm ít mì, múc sẵn ra rồi đấy, vào ăn đi. Nếu không đủ ăn thì trong chậu sành vẫn còn, mẹ nằm nghỉ trước đây. Ăn cơm xong thì Minh Dương rửa bát nhé, buổi chiều đừng đi làm ruộng nữa, đi tìm ít củi về, sau này mấy mẹ con mình tự đóng cửa bảo nhau qua ngày thôi. Bà nội các con xem bộ dạng là không màng đến sống chết của chúng ta nữa rồi, các con chăm chỉ một chút, tìm nhiều củi về thì mới có cái để nấu cơm ăn."
Thẩm Mộng vừa nói vừa đưa tay đỡ đầu, chậm rãi dịch từng bước về phòng của mình.
Đợi sau khi cô đi rồi, Lục Minh Lượng liền phóng vèo một cái vào trong bếp.
Trên chiếc bàn gỗ thấp trong bếp đặt bốn bát mì nóng hổi, bốc khói nghi ngút, trên mỗi bát đều có thêm một quả trứng ốp la vàng ruộm, trông vô cùng ngon mắt.
Cậu hớn hở chạy tót từ trong bếp ra ngoài.
"Anh ơi, thực sự có mì kìa, mì lại còn có cả trứng rán nữa, ngửi thơm phức luôn, còn có một đĩa dưa chuột nữa, tụi mình mau ăn thôi."
Bát mì đó thực sự là quá thơm, bên cạnh quả trứng còn có mấy cọng rau xanh mướt, mùi hương câu dẫn đám sâu súc trong bụng nó kêu gào thảm thiết, thật sự khiến người ta chịu không nổi.
Lục Minh Khải và Lục Minh Phương cũng nhìn anh cả, lời từ chối thật sự là không cách nào thốt ra được.
Lục Minh Dương gật đầu, cho dù bản thân nó không muốn ăn thì cũng không thể để em trai em gái chịu đói, vừa rồi người đàn bà xấu xa chẳng phải đã nói rồi sao, bảo tụi nó đi tìm củi, đây là bắt tụi nó ăn no bụng rồi đi làm việc mà.
Nghĩ như vậy, Lục Minh Dương ưỡn thẳng lưng lên.
"Vào ăn đi, đừng lãng phí lương thực, tụi mình không ăn không của ai cả, ăn no bụng rồi tụi mình đi tìm củi, đống củi trong sân thế kia không đủ đốt hai ngày đâu!"
"Dạ!"
Thẩm Mộng trông thì có vẻ đã về phòng, thực chất vẫn luôn khom lưng áp sát vào cửa sổ để quan sát động thái của mấy đứa trẻ.
Hôm nay cô chỉ nấu một nồi nước sôi rồi thả hai vắt mì vào, nước dùng và rau kèm đều là nước cốt hầm xương cùng rau lấy từ không gian, mùi vị tự nhiên là không cần bàn cãi.
Không một ai có thể cưỡng lại sự cám dỗ của món ăn ngon, huống chi lại là mấy đứa trẻ, dùng mỹ thực để chinh phục mấy nhóc tì này đương nhiên là bước đi đầu tiên.
Thẩm Mộng không ăn chung với mấy đứa trẻ, dùng ngón chân để nghĩ cũng biết mấy đứa nhỏ này chắc chắn không muốn ăn cùng cô, nếu có cô ở đó, tụi nó sợ là đến cắn một miếng cũng không dám.
Nhìn thấy tụi nó đều đã vào bếp, Thẩm Mộng mới yên tâm leo lên giường gạch.
Lương thực trong nhà không có nhiều, nhà cũ họ Lục thì đừng hòng trông cậy gì được, biết đâu quay đi quay lại tụi nó còn dùng đạo đức để bắt chẹt cô, bắt cô phải nôn đồ ra ấy chứ, dù sao cũng chẳng còn mấy ngày nữa là đến đợt Lục Chấn Bình gửi tiền về nhà rồi.
Thẩm Mộng nằm tính toán chuyện bài binh bố trận, vừa rồi nấu mì cho mấy đứa trẻ làm cô có chút mệt mỏi. Đã nhiều năm rồi cô chưa nhóm bếp củi đất, lúc nãy quẹt diêm mấy lần liền mới bén được lửa, lại còn cái ống bễ kia nữa, không biết có phải lúc Chu Giao Giao và Lục Gia Hiên dọn đi đã đá cho nó một cái hay không mà khó dùng kinh khủng.
Cô tiến vào không gian ăn một ít súp yến sào cùng vài món rau thanh đạm, lúc này mới nằm xuống nghỉ ngơi, vạn sự cũng phải đợi dưỡng tốt thân thể cái đã.
Trong bếp, mấy đứa trẻ ăn như gió cuốn mây tan hết sạch bốn bát mì.
Lục Minh Dương và Lục Minh Lượng là hai đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn, tự nhiên là chưa đã thèm.
Lục Minh Lượng vẫn còn nhớ tới cái chậu sành mà Thẩm Mộng nói, sau khi cậu giở nắp ra, bên trong quả nhiên vẫn còn lại một ít mì, cậu chẳng chút đắn đo, trực tiếp vớt sạch vào bát của mình, phần còn lại thì sớt qua bát của Lục Minh Dương một ít.
"Anh ăn thêm chút đi, buổi tối không biết còn có cái để ăn không nữa, ăn nhiều một chút, buổi chiều hai anh em mình tìm nhiều củi vào, cứ để Minh Khải với Minh Phương ở nhà nghỉ ngơi đi, buổi chiều nắng gắt lắm."
"Anh ơi, cứ để Minh Khải ở nhà thôi, em cũng muốn đi cùng nữa. Em đã ăn nhiều như vậy rồi, nếu không làm việc, mẹ sẽ tức giận đấy." Có lẽ là vì vừa được ăn một bát mì ngon lành, hoặc là vì đây là do Thẩm Mộng gượng dậy từ vết thương nặng để nấu cho tụi nó, Lục Minh Phương đột nhiên cảm thấy người đàn bà xấu xa dường như cũng không đến nỗi tệ như vậy. Nghĩ lại thì trước kia cô đối xử với tụi nó cũng khá tốt, nếu không phải thím hai với cô út suốt ngày nói ra nói vào thì mẹ cũng không thay đổi như thế.
Lục Minh Khải bĩu môi không nói lời nào, cậu bé mới không thèm ở nhà một mình đâu, mẹ mà nhìn thấy cậu có một mình, không vui lên là sẽ cấu véo cậu cho xem.
"Em ở nhà trông Minh Khải đi, anh với anh cả đi tìm củi. Nếu em út ở nhà một mình mà bị người ta bắt nạt thì tính sao. Người đàn bà xấu xa mới nấu cho tụi mình có một bữa cơm thôi, đừng có nghĩ là tốt đẹp lắm, ai biết được khi nào bà ta lại lôi tụi mình ra đánh đập." Lục Minh Lượng vừa lùa mì vào miệng vừa lên giọng dạy dỗ Lục Minh Phương, cậu thấy rõ ràng em gái mình đã mủi lòng rồi.
Lục Minh Dương không lên tiếng, nhưng trong lòng cũng có cùng một suy nghĩ như vậy. Cậu không sợ bà ta đối xử tệ với cậu, không sợ bị đánh đập mắng chửi, chỉ sợ bà ta đột nhiên đối xử tốt với tụi nó mà thôi.
Trước kia cô út từng nói sẽ đem tụi nó tống đi nơi khác để tiết kiệm lương thực cho gia đình, người đàn bà xấu xa kia không phải là chưa từng có ý nghĩ đó, bà ta không dám làm chẳng qua là sợ cha không gửi tiền về nhà nữa mà thôi.
Chuyện này cứ găm vào trong lòng cậu, khiến cậu lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, thế nên làm cái gì cậu cũng dắt díu em trai em gái đi cùng, tuyệt đối không tách rời.
Hôm nay người đàn bà xấu xa đột nhiên lại nấu đồ ăn cho tụi nó, mà lại còn nấu ngon đến thế, mì sợi làm bằng bột mì tinh, lại còn có cả trứng gà, bên trên mỡ màng bóng loáng, chuyện này nếu không phải là muốn giở trò xấu xa gì thì tuyệt đối là đầu óc bị sét đánh rồi.
Cậu tán thành với suy nghĩ của Minh Lượng, để Minh Phương và Minh Khải ở lại nhà, cũng là để xem người đàn bà xấu xa kia rốt cuộc là muốn giở trò gì?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



