Chu Bỉnh An vội lau nước mắt, sai bảo Chu Tiểu Tứ.
“Mày đi theo cùng. Nói với mọi người một tiếng vất vả rồi.”
“Vâng.”
Chu Tiểu Tứ không dám trái lời, vội vàng đi theo ra ngoài.
“Được rồi, nếu Tiểu Thất bình an vô sự, vậy—”
Chuyện lớn trong lòng buông xuống, sự mệt mỏi toàn thân lập tức ùa lên, Chu Bỉnh An ngáp một cái, định về phòng, Chu Tiểu Lục một tay kéo ông lại, ngắt lời ông.
“Bố, Tiểu Thất 15 tuổi rồi, cũng là thiếu nữ rồi, sao có thể tùy tiện ngủ lại nhà người đàn ông xa lạ được? Chuyện này nếu truyền ra ngoài danh tiếng của Tiểu Thất còn cần nữa không? Danh tiếng của con còn cần nữa không? Con thấy chúng ta vẫn nên mau chóng đến nhà Liên trưởng Thẩm đón Tiểu Thất về đi.”
Chu Bỉnh An: “Chuyện này—” Cũng không phải không có lý.
Nhưng mà: “Con biết nhà Liên trưởng Thẩm ở đâu không?”
Chu Tiểu Lục: “...”
Tức chết đi được!
Cô ta ngay cả nhà Liên trưởng Thẩm ở đâu cũng không biết, Chu Tiểu Thất lại đã lên cửa nhà người ta ngủ lại rồi.
Sớm biết cô ta không biết xấu hổ như vậy, hai ngày nay cô ta cần gì phải vất vả đi tìm cô ta như vậy, đáng lẽ nên để cô ta chết dưới nước sông, ngâm đến thối rữa cho cá ăn.
Chu Bỉnh An không biết tâm tư của Chu Tiểu Lục, lúc này ông thật sự buồn ngủ rồi, xua xua tay: “Được rồi, Liên trưởng Thẩm là một người quân tử chính trực, vả lại cũng đã gọi điện thoại thông báo trước cho chúng ta, thì sẽ không làm ra chuyện gì không hợp thời đâu, hai ngày nay vì chuyện của Tiểu Thất con cũng mệt rồi, mau về nghỉ ngơi đi.”
Chu Tiểu Lục một bụng lửa giận lại không có chỗ phát tiết, chỉ đành ấm ức đáp lại: “Vâng.”
Chu Bỉnh An đi vào thư phòng, Chu Tiểu Lục giậm chân cũng chuẩn bị về phòng, quay mắt nhìn thấy mẹ con Liễu Diệp Âm ở cửa phòng ngủ chính, lập tức trút hết một ngụm ác khí lên người bọn họ, ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Chúc mừng dì nhé dì Liễu.
Tiểu Thất bình an vô sự, dì cũng không cần phải lo lắng mình sẽ trở thành hung thủ giết người, bị bắt đi ngồi tù ăn kẹo đồng nữa rồi.
Nói lại thì vẫn là Tiểu Thất nhà chúng ta hiếu thảo, xót dì Liễu, vì để không ở trước mắt dì thời thời khắc khắc chướng mắt dì, đâm vào tim dì, lại cam tâm tình nguyện bị dì đẩy xuống nước đi chết.
Bây giờ chắc chắn cũng là sợ liên lụy dì trở thành hung thủ giết người ăn kẹo đồng, cho nên mới nỗ lực cầu sinh, lại sống lại rồi.
Có đứa con gái toàn tâm toàn ý suy nghĩ cho dì như Tiểu Thất, dì Liễu phải biết trân trọng phúc phần, sau này không được thiên vị chị hai anh tư chị năm bọn họ nữa, khiến Tiểu Thất đau lòng, nếu không thì dì quá có lỗi với tấm lòng hiếu thảo này của Tiểu Thất rồi, cũng quá nhẫn tâm không có lương tâm rồi.”
Chu Tiểu Lục nói xong xoay người vào phòng, để lại mẹ con Liễu Diệp Âm bị mỉa mai đến mức sắc mặt khó coi.
“Mẹ, mẹ không sao chứ?”
Liễu Diệp Âm tựa lưng vào đầu giường, nghe vậy cười lạnh: “Ngay cả đứa do chính tôi đẻ ra cũng ném thể diện của tôi xuống đất giẫm đạp, huống hồ một đứa con gái riêng?”
Chu Tiểu Ngũ nghĩ đến những lời Chu Tiểu Thất nói trên đầu cầu hôm qua, nghĩ đến ngày hôm nay cho dù cô ta không ra khỏi cửa cũng có thể nghe thấy những lời bàn tán dưới lầu, trong lòng liền khó chịu vô cùng.
“Chu Tiểu Thất này cũng là một con sói mắt trắng, mẹ sinh thành dưỡng dục nó một hồi, không thiếu nó ăn không thiếu nó mặc, lại dám bôi nhọ danh tiếng của mẹ như vậy, suýt chút nữa hại mẹ ngồi tù, đợi nó về mẹ tuyệt đối không thể nhẹ nhàng cho qua chuyện này được.”
Liễu Diệp Âm: “Mẹ làm sao có thể không nhẹ nhàng cho qua chuyện này được? Mẹ chính là ở trước mặt bao nhiêu người tự tay đẩy nó xuống nước, suýt chút nữa hại tính mạng của nó. Nó bây giờ còn sống mẹ đều phải ngàn ân vạn tạ, mẹ làm sao còn dám chỉ trích nó nữa?”
Chu Tiểu Ngũ bực tức: “Lẽ nào cứ thế tha cho nó?”
Ánh mắt Liễu Diệp Âm lóe lên: “Tha cho là chuyện không thể nào. Dám bôi nhọ danh tiếng của tôi, hại chị em các người bị người ta chỉ trỏ, nó từ nay về sau không còn là con gái của tôi nữa, mà là kẻ thù của tôi.
Nhưng bây giờ nó là người bị hại, nếu nó về sau chúng ta đối xử với nó quá hà khắc, không chỉ là người đời sẽ chỉ trích chúng ta, ngay cả bố mày cũng sẽ oán trách chúng ta.
Tiền đồ của chị em các người đều nắm trong tay bố mày, bây giờ ông ấy lại có khúc mắc với bốn mẹ con chúng ta, càng là lúc như thế này chúng ta càng không thể loạn, cũng càng không thể giống như trước đây chèn ép Chu Tiểu Thất.
Chúng ta phải đối xử tốt với nó, để nó quên hết những điều không tốt trước đây, sau đó lại dỗ dành nó đối ngoại thừa nhận những lời trước đó đều là lời nói lúc tức giận của nó, không phải là sự thật, chỉ có như vậy mới có thể vãn hồi thể diện của tôi, xóa bỏ những ảnh hưởng xấu đó.”
“Nếu Tiểu Thất không đồng ý thì sao?”
Liễu Diệp Âm cười lạnh: “Nó không đồng ý? Vậy chẳng phải đúng lúc để Chu Bỉnh An triệt để chán ghét nó, đến lúc đó chính sách ban xuống, đúng lúc có thể một cước đá nó xuống nông thôn.”
Chu Tiểu Ngũ sáng mắt lên: “Mẹ, bố ông ấy thật sự có thể đồng ý để Tiểu Thất xuống nông thôn sao? Từ sau khi Chu Tiểu Thất rơi xuống nước, bố ông ấy vẫn luôn theo đi vớt cứu người, vừa nãy còn khóc rồi, con thấy ông ấy đối với Tiểu Thất cũng rất có tình cảm, e rằng sẽ không đồng ý để Tiểu Thất xuống nông thôn chịu khổ.”
Liễu Diệp Âm khinh thường: “Tình cảm gì chứ? Chẳng qua là làm cho người khác xem thôi.
Tôi với Chu Bỉnh An vốn dĩ cũng không phải vợ chồng ân ái gì, chẳng qua là đắp chung một cái chăn che đậy mà thôi.
Chu Tiểu Thất tưởng nó nói ra những lời đó khiến tôi mất mặt, lại không biết tôi mất mặt thì Chu Bỉnh An làm sao lại không mất mặt?
Nếu không tại sao Chu Tiểu Thất rơi xuống nước lâu như vậy, bên đồn công an vẫn chưa bắt tôi về thẩm vấn?
Chu Tiểu Thất chưa tìm thấy là một chuyện, còn nữa là Chu Bỉnh An đã ra sức, ông ấy cũng hy vọng Chu Tiểu Thất đừng chết, như vậy tôi sẽ không phải là hung thủ giết người, ông ấy cũng sẽ không có một người vợ là hung thủ giết người, mất mặt thì chớ còn ảnh hưởng đến tiền đồ của ông ấy.
Cho nên mày căn bản không cần phải lo lắng, nếu Chu Tiểu Thất chết rồi thì thôi, nếu nó chưa chết, vậy nó tất nhiên sẽ bị Chu Bỉnh An chán ghét, chúng ta lại từ trong đó thao tác một phen, chưa chắc đã không thể thuyết phục Chu Bỉnh An đưa nó xuống nông thôn.”
Chu Tiểu Ngũ mừng rỡ, trước đó cô ta còn tưởng chuyện xuống nông thôn không còn đường xoay chuyển nữa rồi.
Không ngờ Chu Tiểu Thất sống lại, cô ta lại có cơ hội rồi.
Giây tiếp theo lại nhớ đến những lời Chu Tiểu Lục vừa nói, cô ta lại nhíu mày: “Nhưng nếu Chu Tiểu Lục giúp Chu Tiểu Thất nói tốt trước mặt bố thì sao? Vừa nãy Chu Tiểu Lục còn âm dương quái khí mẹ đấy.”
Liễu Diệp Âm điểm vào trán cô ta: “Mày đó, có phải ngốc không? Chu Tiểu Lục đó là ra mặt cho Chu Tiểu Thất sao? Nó đó là có cục tức không có chỗ trút, lấy mẹ ra trút giận đấy.”
Chu Tiểu Ngũ: “Tức cái gì?”
Liễu Diệp Âm lắc đầu: “Mày còn nhìn không ra? Nó nhắm trúng Liên trưởng Thẩm đó rồi, nhưng bây giờ nó ngay cả nhà Liên trưởng Thẩm ở đâu cũng không biết, Chu Tiểu Thất lại đã lên cửa vào nhà, nó có thể vui được sao?”
Chu Tiểu Ngũ vỗ tay cái đét: “Hóa ra là vậy, con đã nói sao nó nửa đêm nửa hôm còn đòi đi đón người. Hóa ra là sợ Chu Tiểu Thất cướp mất người đàn ông của nó.”
“Cho nên mày căn bản không cần phải lo lắng Chu Tiểu Lục sẽ giúp Chu Tiểu Thất.”
Chu Tiểu Ngũ vui vẻ dựa vào lòng Liễu Diệp Âm: “Vâng vâng, dù sao chỉ cần con không phải xuống nông thôn là được.”
Cô ta không chịu nổi cái khổ xuống nông thôn đâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

