Nghĩ cũng phải, sau khi mất con trai Ngô Tĩnh Tuyết vậy mà lại sinh thêm năm cô con gái, có thể thấy là vô cùng muốn có con trai.
Đương nhiên, nhà họ Trần chín đời độc đinh, cũng vô cùng muốn có con trai.
Như vậy bản thân Ngô Tĩnh Tuyết muốn sinh, bố mẹ chồng và chồng nhà họ Trần đều muốn sinh, nhưng lại mãi không sinh ra được, cuối cùng sẽ diễn biến thành bộ dạng gì hoàn toàn có thể tưởng tượng được.
Nhưng mà, Ngô Tĩnh Tuyết làm sao lại mất con trai chứ?
Bị bọn buôn người bắt cóc rồi?
Cũng không đúng, đứa con trai này nhìn là biết vừa sinh ra đã xa cách bố mẹ.
Nói cách khác, đứa con trai này của cô ấy vừa sinh ra đã bị người ta bế đi rồi.
Ngô Tĩnh Tuyết sinh con hoặc là ở nhà, hoặc là ở bệnh viện, hình như ở đâu cũng không dễ bắt cóc đứa trẻ đi chứ?
Thật là kỳ lạ.
Chu Trọng Hoa không khỏi nhìn Ngô Tĩnh Tuyết thêm hai cái.
Nhìn bộ dạng này của cô ấy, hôm nay có huyết quang chi tai. Nói cách khác, đứa bé này của cô ấy hôm nay sẽ sinh.
Ánh mắt lại rơi vào bụng Ngô Tĩnh Tuyết, nhìn cái bụng này thì to thật, nhưng cũng không giống như đã đủ tháng.
Lẽ nào là mình nhìn nhầm rồi.
“Tiểu Thất, em sao thế?” Ngô Tĩnh Tuyết thấy Chu Trọng Hoa cứ nhìn chằm chằm mình, không khỏi bật cười: “Không nhận ra chị nữa à?”
Chu Trọng Hoa nghe vậy hoàn hồn, cười nói: “Quả thực là suýt chút nữa không nhận ra. Chị Tĩnh Tuyết còn xinh đẹp hơn tối qua nữa.”
Ngô Tĩnh Tuyết mặt trái xoan, đôi mắt hạnh nhân long lanh ngấn nước, da trắng, chỉ là có thêm chút nám thai kỳ, nhưng vẫn rất xinh đẹp.
Ngô Tĩnh Tuyết lập tức bị cô dỗ dành đến mức mày ngài hớn hở, “Cô bé này, miệng ngọt thật đấy. Chị xinh đẹp ở đâu chứ? Trên mặt toàn là nám.”
Ngô Tĩnh Tuyết sờ sờ vết nám thai kỳ trên mặt, trong lòng buồn bực không thôi.
Chu Trọng Hoa cười nói: “Đợi em bé ra đời rồi, những vết nám này sẽ mờ đi thôi. Đúng rồi, em bé được mấy tháng rồi, sắp sinh chưa ạ?”
Ngô Tĩnh Tuyết xoa bụng, trên mặt đều là ánh sáng của tình mẫu tử: “Chín tháng rồi, còn một tháng nữa là đến ngày dự sinh.”
Còn một tháng nữa mới đến ngày dự sinh, vậy là xảy ra chuyện ngoài ý muốn rồi.
Chu Trọng Hoa vội đỡ lấy Ngô Tĩnh Tuyết: “Ây da, vậy chị phải cẩn thận một chút, tuyệt đối không thể để bị ngã đâu.”
Ngô Tĩnh Tuyết cười nói: “Yên tâm, chị đã sinh ba đứa rồi, trong lòng chị tự biết chừng mực.”
Chu Trọng Hoa: “Chị sinh ba đứa chỉ có thể nói là chị có kinh nghiệm, chứ không có nghĩa là chị không cần cẩn thận đề phòng.”
Thím Trịnh vừa hay bưng bữa sáng ra, nghe vậy liền nói: “Tiểu Thất nói câu này đúng đấy, cẩn thận chạy được vạn năm thuyền.”
Chu Trọng Hoa cười: “Đúng vậy. Chỉ còn một tháng nữa thôi, cháu trai nhỏ của em phải bình an ra đời chứ.”
Lời này không chỉ Ngô Tĩnh Tuyết thích nghe, người nhà họ Trần càng thích nghe hơn.
Ngô Tĩnh Tuyết cười nói: “Được, đều nghe em.”
Chu Trọng Hoa đỡ Ngô Tĩnh Tuyết về lại bàn ăn ngồi xuống, bản thân cô giúp bưng nốt phần bữa sáng còn lại ra.
Lúc ăn sáng, Trần Doanh hỏi thăm tình hình gia đình Chu Trọng Hoa, cũng như nguyên nhân rơi xuống nước, Chu Trọng Hoa vẫn dùng bài ca mất trí nhớ như hôm qua, Trần Doanh liền nói: “Nếu đã vậy, thì tạm thời cứ ở lại nhà chú, sau này chú sẽ giúp cháu nghe ngóng, không được thì đến đồn công an hỏi thử, xem có thể tìm được người nhà của cháu không.”
Người ta không đuổi mình đi đã là tốt lắm rồi, Chu Trọng Hoa đương nhiên không có ý kiến: “Vâng ạ.”
Ăn sáng xong, Trần Doanh đi làm trước, còn Trần Hưng Bang thì đưa Ngô Tĩnh Tuyết đi làm.
Ngô Tĩnh Tuyết làm nhân viên bán hàng ở hiệu sách Tân Hoa, từ khi Ngô Tĩnh Tuyết mang thai, bình thường đi làm đều do Trần Hưng Bang đưa đón.
Chu Trọng Hoa nhíu mày: “Chị Tĩnh Tuyết, bụng chị to thế này rồi, không thể xin nghỉ ở nhà dưỡng thai sao? Hiệu sách Tân Hoa người qua lại tấp nập, lỡ như chen lấn trúng chị thì làm sao?”
Ngô Tĩnh Tuyết cười nói: “Em yên tâm, chị cứ ngồi sau quầy thu ngân thôi, không ai chen lấn trúng chị đâu.”
Trần Hưng Bang giải thích: “Công việc thời buổi này đều là một củ cải một cái hố, chị Tĩnh Tuyết của em không đi làm, thì công việc của chị ấy sẽ phải phân bổ cho đồng nghiệp, một hai ngày thì được, lâu ngày đồng nghiệp và lãnh đạo đều sẽ có ý kiến, trừ phi chị Tĩnh Tuyết của em tìm được người tạm thời làm thay chị ấy.”
Chu Trọng Hoa không hiểu, gia cảnh nhà họ Trần nếu đã khá giả, con dâu bụng mang dạ chửa lớn thế này rồi, còn tiếc tiền không tìm người làm thay vài tháng sao?
“Vậy thì tìm người làm thay đi. Mặc dù bớt đi một khoản tiền lương, nhưng đứa trẻ mới là quan trọng nhất.”
Ngô Tĩnh Tuyết cười nói: “Tìm rồi, chỉ là nhà người ta còn có chút việc phải xử lý, phải vài ngày nữa mới qua làm được, cho nên chị vẫn phải đi làm thêm vài ngày nữa, đợi cô ấy qua rồi, chị có thể về nhà dưỡng thai chờ sinh con.”
Chu Trọng Hoa hiểu rồi, vẫn kiên trì: “Vậy mấy ngày này chị không thể xin nghỉ sao?”
Ngô Tĩnh Tuyết cười lắc đầu: “Không được đâu. Thôi, không nói nhiều với em nữa. Bọn chị đi làm đây, nếu không lát nữa lại muộn mất.”
Ngô Tĩnh Tuyết dưới sự giúp đỡ của Trần Hưng Bang ngồi lên yên sau xe đạp, rồi vẫy tay với nhóm Chu Trọng Hoa: “Bọn chị đi làm đây, mọi người ở nhà đều ngoan nhé.”
Trần Hưng Bang đạp xe chở Ngô Tĩnh Tuyết chầm chậm đi xa.
Lông mày Chu Trọng Hoa nhíu chặt.
Rõ ràng cô nhìn ra Ngô Tĩnh Tuyết có huyết quang chi tai, nhưng lại cố tình không có cách nào cản cô ấy lại, không cho cô ấy ra khỏi cửa, thậm chí ngay cả một tấm Bình An Phù cũng không tiện nhét cho cô ấy.
Thời buổi này làm trò mê tín dị đoan hậu quả rất nghiêm trọng, nếu cô lén lút nhét cho Ngô Tĩnh Tuyết, Ngô Tĩnh Tuyết vô tình làm rơi ra, thì đó không phải là báo ân, mà là rước họa cho người ta rồi.
Thôi vậy, vừa hay trong tay cô có cuốn sổ tiết kiệm hôm qua Chu Tiểu Ngũ nhét vào tay cô, lát nữa cô tìm cơ hội đến ngân hàng rút tiền ra, nhân tiện đến hiệu sách Tân Hoa bên kia trông chừng Ngô Tĩnh Tuyết.
Bên phía Xưởng Cơ khí cô tạm thời chưa quan tâm, phải để Liễu Diệp Âm nếm đủ đau khổ rồi mới lộ diện.
Nghĩ đến Liễu Diệp Âm sĩ diện như vậy, vì cái “chết” của cô mà không thể không bị đồn công an tạm giam, bị gán cho tội danh kẻ giết người, trong lòng Chu Trọng Hoa liền thấy sướng rơn.
Giúp thím Trịnh dọn dẹp bát đũa xong, cũng không có việc gì làm nữa, Chu Trọng Hoa lúc này mới đề nghị với thím Trịnh muốn ra ngoài đi dạo một chút.
Thím Trịnh là người thấu tình đạt lý, “Vậy để Đại tỷ nhi đi cùng cháu nhé.”
Đại tỷ nhi nghe vậy nở nụ cười ngọt ngào với Chu Trọng Hoa.
Nhị tỷ nhi và Tam tỷ nhi không chịu, hai đứa một trái một phải ôm lấy chân Chu Trọng Hoa: “Bọn cháu cũng muốn đi chơi cùng.”
Chu Trọng Hoa còn muốn đến hiệu sách Tân Hoa nơi Ngô Tĩnh Tuyết làm việc xem thử, dẫn theo hai đứa nhỏ không tiện, liền véo má chúng: “Chị với chị lớn đi dò đường trước, lần sau lại dẫn các em đi có được không?”
Thím Trịnh cũng kéo chúng lại: “Các cháu cứ ở nhà chơi với bà nội.”
Nhị tỷ nhi và Tam tỷ nhi lúc này mới không tình nguyện buông tay ra, Chu Trọng Hoa kéo Đại tỷ nhi vội vàng ra khỏi cửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)