Hoàng Đại Đệ ở bên cạnh khuyên: "Thôi, ngủ cả đi, Mã Phương cô cũng đừng khóc nữa, ngày mai còn phải dậy sớm đi làm đấy."
Tiếng khóc của Mã Phương khựng lại, vừa định nức nở thêm vài tiếng thì nghe thấy Miêu Miên Miên đột nhiên nói một câu: "Tôi muốn chuyển ra phòng kho ở."
Vừa nghe thấy lời này, Mã Phương liền quên cả khóc.
Cô ta cũng không dám lên tiếng, đôi mắt đảo liên hồi, vểnh tai nghe xem những người khác nói gì.
Bạch Nghiên không nói gì, nếu là trước đây thì cô ta thấy sao cũng được nhưng hôm nay Miêu Miên Miên quá điên khùng, sau này nếu thật sự xảy ra chuyện gì cũng không thể kiểm soát được, chi bằng ở riêng ra thì hơn.
Hoàng Đại Đệ không thân với Miêu Miên Miên nên cũng chẳng khuyên nhủ gì, hiện giờ trong lòng cô ấy đang có tâm sự khác, hoàn toàn không rảnh để tâm.
Chỉ có Lâm Cúc vốn tính nóng nảy là bực bội đáp lại một câu: "Cô muốn chuyển thì cứ chuyển, trong đó chẳng có cái gì đâu, nếu cô đã chuyển đi rồi thì đừng có mà quay lại!"
Miêu Miên Miên biết người này thuộc kiểu khẩu xà tâm phật, tuy lời nói có hơi khắc nghiệt nhưng chưa bao giờ thiên vị bất cứ ai.
Cô cũng hiểu ẩn ý của đối phương là muốn bảo mình chuyển đi chẳng có ích lợi gì nhưng cô đã quyết chí ra đi:
"Vâng, tôi nghĩ kỹ rồi chị Lâm, tôi ở đây mọi người đều không vui, chi bằng tách ra ngủ cho xong."
"Tùy cô!" Lâm Cúc tức giận hất chăn ra, xoay người nằm xuống.
Mã Phương dùng tay áo lau nước mắt, bĩu môi đột nhiên bật cười.
Con béo chết tiệt, cho mày ngông cuồng!
Một mình sống trong cái phòng kho tối tăm bẩn thỉu đó thì cảm giác chẳng dễ chịu gì đâu.
Hừ hừ, đến lúc đó tôi sẽ chống mắt lên xem kịch hay, ngày xui xẻo của mày đến rồi!
...
Một đêm không mộng mị.
Sáng sớm hôm sau, khi Miêu Miên Miên tỉnh dậy thì những người khác đều đã dậy rồi.
Cô nhanh chóng vệ sinh cá nhân rồi đi ra phòng khách.
Hôm nay là Lâm Cúc và Hoàng Đại Đệ nấu cơm, bữa sáng cũng rất đơn giản, nửa bát cháo ngô loãng kèm thêm một bát cải thảo muối cay.
Sau khi mấy người xì xụp ăn xong, Miêu Miên Miên liền bày tỏ với mọi người rằng ngày mai cô định xin nghỉ một ngày để dọn dẹp phòng kho rồi mới chuyển qua, sau đó sẽ lên thị trấn mua ít đồ.
Nghe thấy cô định chuyển ra phòng kho ở sân sau, Vương Cương hơi ngạc nhiên: "Cái phòng kho đó vừa tối tăm lại ẩm thấp, đến giường chiếu cửa sổ cũng không có, không ở được đâu."
Vương Cương thở dài một tiếng, quay sang nói với Lâm Cúc: "Lâm Cúc, cô khuyên cô ấy đi."
Lâm Cúc mỉa mai: "Tôi khuyên cái gì, cô ta thích chuyển thì cứ chuyển, tôi chẳng quyết định thay cô ta được. Tôi chỉ nói một câu thôi, đừng để đến lúc đó lại hối hận đòi dọn về là được!"
Vương Cương lại nhìn những người khác: "Ý mọi người thế nào?"
Bạch Nghiên lắc đầu: "Thật ra tôi cũng không tán thành lắm nhưng ý định của cô ấy quá cố chấp, không khuyên nổi."
Khóe môi Mã Phương không giấu nổi vẻ đắc ý: "Tôi không còn gì để nói."
Hoàng Đại Đệ rũ mắt: "Tự cô ấy quyết định đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)