Vương Cương nhìn Giả Ngọc với ánh mắt phức tạp, lặng lẽ dịch bước chân ra xa vài phân.
Nhìn thấy phản ứng của mọi người, trong lòng Giả Ngọc vừa uất ức vừa bực bội.
Anh ta không ngờ kẻ ngốc Miêu Miên Miên này lại nói hết mọi chuyện ra trước mặt bàn dân thiên hạ như vậy.
Không phải cô rất thích anh ta sao, sao lúc này lại không nể mặt gì thế này.
Chẳng lẽ là muốn ép anh ta nói thích cô?
Phi, cũng không đi soi gương xem dáng vẻ xấu xí của mình đi.
Còn muốn anh ta thích, mơ đẹp quá nhỉ!
Trong lòng Giả Ngọc càng nghĩ càng tức giận.
Đồ béo chết tiệt này đúng là quá bám người rồi, bị cô bám lấy đúng là anh ta xui xẻo!
Bây giờ bị cô quấy nhiễu như vậy, tất cả mọi người còn tưởng anh ta cố ý làm bộ làm tịch để chiếm tiện nghi của cô.
Trước đây anh ta luôn thể hiện vẻ nho nhã lễ độ trước mặt mọi người, nếu hình tượng này bị hủy thì mặt mũi anh ta còn cần nữa không.
Không được, bây giờ anh ta phải giữ bình tĩnh để giải thích cho tốt, nếu không sau này những người khác chẳng phải càng coi thường anh ta hơn sao.
"Miên Miên, cô thật sự hiểu lầm tôi rồi, tôi là nể tình chúng ta là bạn học cũ mới nhiều lần chăm sóc cô, cô à cũng đừng nghĩ quá nhiều, mấy người chúng ta thành thành thật thật làm xây dựng cho tổ quốc không tốt sao."
Miêu Miên Miên vừa nghe lời này thì trực tiếp đảo mắt trắng dã.
Cách chuyển chủ đề này đúng là diệu thật đấy.
Miêu Miên Miên cũng không muốn đôi co với anh ta nhiều, đáp lại: "Được, đã nói rõ ràng trước mặt mọi người thì tôi cũng hiểu ý anh rồi.
Anh yên tâm, nếu không phải anh từng giúp tôi, tôi hoàn toàn sẽ không nghĩ đến chuyện đối tượng với anh, anh không thích tôi, tôi còn chẳng thèm nhìn trúng anh đâu."
Nói xong cô đánh giá anh ta một lượt từ trên xuống dưới, cười nhạo: "Dù sao thì kẻ chỉ biết chiếm tiện nghi, mồm mép trơn tru thì chẳng ai thích nổi."
"Anh..." Giả Ngọc lập tức bị nghẹn đến không nói được gì, vẻ mặt đầy bất lực nói: "Miên Miên... đừng quậy nữa, tôi biết cô đau lòng nhưng dù sao chúng ta cũng là bạn học một thời, hà tất phải như vậy."
Đồ béo chết tiệt này còn biết chơi trò dục cầm cố túng cơ đấy.
Hừ, cô càng như vậy, anh ta càng ghét.
Miêu Miên Miên: "..."
Chẳng lẽ người này đầu óc có vấn đề, nghe không hiểu tiếng người sao!
Cô đau lòng? Đau lòng cái rắm!
Còn tưởng cô vẫn là con bé ngốc nghếch lúc trước sao?
Đồ tồi, bà đây không vòng vo với anh nữa, nói thẳng việc chính.
"Được rồi, chúng ta không nói nhiều nữa, bạn học là bạn học nhưng tiền của tôi anh vẫn phải trả đấy!"
Vừa nhắc đến tiền, Giả Ngọc đã cuống lên: "Tôi nợ tiền cô bao giờ?"
Miêu Miên Miên cười lạnh mấy tiếng: "Từ cấp ba cho đến tận bây giờ, anh đã lấy đi không ít đồ tốt từ chỗ tôi, chẳng lẽ không định trả?
Nếu anh không thừa nhận cũng được, tôi có ghi chép lại rồi, tôi đối soát từng khoản với anh thì sao?"
May mà nguyên chủ có thói quen ghi chép, cô thật sự có thể lật ra những thứ này.
"Miêu Miên Miên, cô làm thế này là hơi quá rồi đấy!" Vẻ mặt Giả Ngọc cuối cùng cũng biến sắc, anh ta nghiến răng nghiến lợi nói: "Chúng ta đều là tương trợ lẫn nhau, nhắc đến tiền bạc chẳng phải là tổn thương tình cảm sao!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
