Càng nghĩ càng thấy công việc này tốt thật, lương cao, phúc lợi tốt, một suất làm chính thức đâu dễ có, bỏ qua lần này biết đâu không còn cơ hội.
Liễu Tinh Hòa nắm tay chủ nhiệm Ngô lại: “Thím ơi, đừng vội. Cháu còn một việc chưa làm, cứ xử lý xong rồi giao dịch. Thím yên tâm, công việc ở đây, không chạy mất được đâu.”
Chủ nhiệm Ngô sốt ruột lắm, việc tuy không chạy nhưng chưa vào tay con gái bà ấy thì chưa chắc. Nhưng Liễu Tinh Hòa đã nói thế, bà ấy có nóng cũng chẳng làm gì được, đành nén cơn nôn nóng, ngồi xuống: “Nha đầu, cháu còn việc gì, nói cho thím nghe, làm xong sớm sớm, cũng không còn sớm lắm đâu, làm xong về nhà thím ăn cơm tối.”
Thấy chủ nhiệm Ngô gấp gáp, Liễu Tinh Hòa âm thầm buồn cười. Giờ mới đầu giờ chiều, mới ăn trưa xong chứ muộn nỗi gì. Nhưng cô cũng muốn nhanh chóng giải quyết, chỉ là trước khi rời nhà máy thép, cô cần sắp xếp xong tất cả công chuyện trong ngày hôm nay.
“Cháu nghe nói xưởng trưởng đã quay về, cháu có việc muốn tìm ông ấy, phiền thím đưa cháu đi gặp một chút.”
Chủ nhiệm Ngô biết xưởng trưởng và nhà họ Liễu vốn quan hệ không tệ, thêm nữa suất công việc vẫn treo ở đây, bà ấy chẳng hề do dự: “Được, nha đầu, thím đưa cháu đi ngay, cháu đến đúng lúc, xưởng trưởng vừa đi công tác về, giờ đang ở văn phòng.”
Chủ nhiệm Ngô lòng như lửa đốt, kéo Liễu Tinh Hòa chạy vội về phía văn phòng xưởng trưởng.
Đến nơi, chủ nhiệm Ngô trước tiên vào báo cáo sơ tình hình cho xưởng trưởng Tiền, chưa biết đầu đuôi ra sao, bà ấy đã căm phẫn thay Liễu Tinh Hòa, vừa nói vài câu tốt đẹp xong, ra cửa nhẹ nhàng đóng lại, để không gian riêng cho hai người.
Xưởng trưởng Tiền nghe chuyện thì tức giận vô cùng, nhưng cố nén lại, quay sang mỉm cười thân thiện hỏi thăm sức khỏe Liễu Tinh Hòa, cảm thán vài câu. Sau đó ông ấy trực tiếp đi vào vấn đề, như đã có dự liệu: “Hôm nay cháu tìm chú là vì việc công tác phải không? Cháu nói đi, cháu muốn sắp xếp thế nào?”
“Chú, cháu nói thật, cháu đến đây để xử lý công việc của ông ngoại cháu.”
Liễu Tinh Hòa không kiêu không nịnh, ngồi xuống, lấy từ trong túi ra một tờ khế ước đưa cho ông ấy xem, vẻ mặt bình tĩnh, nói thẳng: “Công việc của Thẩm Cường vốn là tiếp nhận từ ông ngoại cháu. Lúc đó, ông ngoại cháu và chú có giao ước, cho dù Thẩm Cường tiếp nhận, về sau công việc này chỉ được truyền cho người nhà họ Liễu, quyền sở hữu vĩnh viễn thuộc về nhà cháu.”
Cô dừng một chút, thấy xưởng trưởng Tiền không có biểu cảm kỳ lạ gì, liền lấy thêm một tờ báo có đăng tuyên bố ra, đặt trước mặt ông ấy: “Hiện giờ, Thẩm Cường có chuyện, cháu cũng đã đăng báo cắt đứt quan hệ cha con với ông ta. Vậy nên công việc này phải quay về tay họ Liễu. Giờ nhà họ Liễu chỉ còn cháu, nghĩa là vị trí này phải thuộc về cháu. Hôm nay cháu đến là để lấy lại suất làm việc đó, tiện thể lĩnh luôn lương tháng trước của Thẩm Cường.”
Xưởng trưởng Tiền cầm tờ khế ước đã nhuốm màu thời gian, ngón tay chạm lên nét chữ, nhớ lại chuyện năm xưa, ánh mắt xa xăm cảm thán: “Hồi đó, nhà máy thép chúng tôi bị kẻ thù trả thù, xảy ra hỏa hoạn. May có ông ngoại cháu bảo vệ tài liệu quan trọng. Sau đó, phần thưởng cho ông ngoại cháu, ông ấy chẳng cần gì, chỉ bảo chú viết tờ khế ước này rồi đóng dấu, công khai trước đại hội. Xem ra, ông ngoại cháu đúng là nhìn xa trông rộng!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)