Lưu Y Sinh vội ôm eo cô kéo lại, lo lắng kêu lên:
“Bình tĩnh, Tinh Hòa, bình tĩnh, vết thương ở cổ cháu không thể nứt thêm, cháu phải giữ sức khỏe để nhìn bọn xấu bị trừng trị. Chúng tôi không thể để kẻ ác được đắc ý.”
“Đúng, cháu không thể để chúng đắc ý. Cháu phải giữ gìn sức khỏe, cháu không thể xảy ra chuyện được. Nhà họ Liễu giờ chỉ còn lại mình cháu, cháu phải đòi lại công bằng cho mẹ, cháu phải khỏe lên, không được khóc, không được khóc, cháu phải cười để xem chúng bị trừng trị.”
Liễu Tinh Hòa dừng lại, hai tay áo quệt lung tung lau nước mắt, cố nặn ra một nụ cười méo mó, ngoan ngoãn ngồi lại lên ghế.
Mọi người xung quanh nhìn thấy mà xót xa, có người không nhịn được cũng chấm nước mắt.
Thấy ai nấy đều xúc động, Liễu Tinh Hòa nhìn thẳng vào sở trưởng Trương, ánh mắt kiên định: “Đồng chí công an, cháu khẩn cầu đăng báo tuyên bố cắt đứt quan hệ cha con. Cháu muốn bọn họ đền mạng vì tội giết người, phải trả giá xứng đáng. Cháu muốn đòi lại công bằng cho mẹ cháu, để bà dưới suối vàng nhắm mắt yên lòng.”
Thím Vương cất giọng dõng dạc hưởng ứng:
“Đúng, cắt đứt quan hệ! Nghĩ lại năm xưa, Thẩm Cường chỉ là một thằng nhóc sắp chết đói, nhà nghèo đến mức phải ăn đất chùa Quan Âm, bụng phình to như bụng bò, nếu không có nhà họ Liễu giúp, làm gì có hôm nay. Đúng là đồ vô ơn. Tinh Hòa, thím ủng hộ cháu đăng báo.”
Sở trưởng Trương bước tới vỗ vai cô: “Được, yên tâm, để việc đó cho chúng tôi.”
“Vâng.”
Liễu Tinh Hòa hít hít mũi, giọng tràn đầy tin tưởng.
Khi mọi việc đến hồi kết, sở trưởng Trương liền xoay người chỉ huy các đồng chí công an áp giải hai kẻ nằm bẹp dưới đất về đồn, giải tán những người không liên quan. Thấy tâm trạng của Liễu Tinh Hòa đã ổn định hơn rất nhiều, ông ấy bắt đầu lấy lời khai của cô.
Trước tiên, họ hỏi về chi tiết vụ án giữa Thẩm Khê và Lý Binh, sau lại hỏi đến chuyện Thẩm Cường và Lý Tú Hoa ngoại tình, cùng với nghi án họ đầu độc Liễu Như Yên.
“Thật ra, sau khi mẹ cháu mất, cuộc sống của cháu không hề tốt đẹp như lời đồn. Ở bên ngoài, bọn họ trông có vẻ đạo mạo, nhưng về nhà lại chẳng ra người. Vì để sống sót, cháu buộc phải sống như một con thú. Trước đây, cháu không hiểu vì sao tất cả mọi người đều thay đổi nhanh đến thế, như chỉ qua một đêm. Giờ thì cháu đã rõ nguyên nhân.”
Ánh mắt Liễu Tinh Hòa thẳng thắn nhìn các đồng chí công an, không hề che giấu, kể hết mọi biến cố trong nhà, toàn bộ sự thật mà cô biết, đồng thời tường thuật không sót một chi tiết nào về những khổ đau mà nguyên chủ phải chịu đựng.
Cuối cùng, mắt cô đỏ hoe, ngữ điệu nặng nề nhấn từng chữ: “Giết người thì phải đền mạng. Các đồng chí, cháu tuyệt đối không tha thứ cho ba kẻ đó, phải để chúng trả giá bằng máu!”
Không cần diễn, đây là những lời thật tâm, phát ra từ nỗi đau chân thực, làm đồng chí công an ghi chép bên cạnh cũng đỏ mắt.
Ghi chép xong, Liễu Tinh Hòa hỏi: “Sở trưởng, cháu muốn hỏi, muộn nhất bao lâu thì hai vụ việc này có kết quả? Hiện tại Thẩm Khê đã báo danh cho cháu xuống nông thôn làm thanh niên trí thức. Cháu sợ mình không đợi được đến lúc kết quả công bố.”
“Hai vụ việc này rất nghiêm trọng, ảnh hưởng lớn. Chúng tôi cực kỳ coi trọng, chậm nhất hai ngày sẽ có kết quả. Cháu không cần lo lắng về thời gian, chúng tôi nhất định điều tra rõ ràng, khiến kẻ xấu phại chịu trừng trị.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
