“Cô cái gì mà cô?”
Ôn Lý lần thứ hai cắt ngang lời bà. Ánh mắt cô đảo qua những người xung quanh: “Vốn dĩ tôi không muốn nói, nhưng mọi người đều cảm thấy tôi không xứng nói mình chẳng vừa mắt Lâm Phi Vũ. Thôi, không giả vờ nữa, tôi ngửa bài vậy.”
Cô chen qua đám đông, đi tới bên cạnh Lạc Ngọc Châu, nắm lấy bàn tay đẹp như một tác phẩm nghệ thuật mà mình ngày nhớ đêm mong.
Cô khẽ mỉm cười: “Xin giới thiệu với mọi người, đây là đối tượng của tôi, giáo sư đại học Thanh Hoa.”
Ôn Lý cảm nhận được bàn tay ấm áp trong tay mình khẽ cứng lại.
Mười ngón tay hai người đan vào nhau. Ở phía mọi người không nhìn thấy, cô lén dùng ngón út cào nhẹ vào lòng bàn tay Lạc Ngọc Châu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

