Ôn Lý còn chưa kịp trả lời, thím Lâm ở bên cạnh đã như chó ngửi thấy mùi xương, đột ngột lao tới.
Chị ta còn chưa kịp thở đều đã mặt dày nói: “Em gái, chị cũng muốn lấy vài quả. Đúng lúc em Vũ nhà chị từ quân đội trở về, cho nó ăn bồi bổ cơ thể.”
Khoan đã, em trai của ai cơ?
Ôn Lý chống cằm, mỉm cười nhìn hai người phụ nữ đang đứng trước mặt mình.
Ôn Lý chớp mắt, đôi mắt đào hoa mang ý cười nhìn hai người. Vẻ mặt cô vô cùng thân thiện, nhưng chẳng hiểu sao lại khiến họ cảm thấy hơi sợ hãi.
Đầu ngón tay trắng nõn không tì vết như ngọc khẽ chạm vào những quả trứng vịt trước mặt, cô nghiền ngẫm nói: “Vậy hai người cứ lấy đi.”
Nghe vậy, trong lòng thím Lâm không những chẳng biết ơn mà còn có phần khinh thường, thậm chí còn cảm thấy Ôn Lý đang coi thường mình.
Tuy cô xin vài quả trứng vịt, nhưng đâu có nghĩa là mắc nợ Ôn Lý.
Chỉ là mấy quả trứng vịt thôi, có đáng bao nhiêu tiền đâu? Sau này con trai cô thăng chức trong quân đội, chẳng lẽ còn thiếu mấy quả trứng này sao?
Trong lòng bác gái Lưu không có nhiều suy tính quanh co đến vậy. Bà lập tức ngồi xổm xuống lựa trứng, chỉ sợ chậm một chút thì cháu trai lớn tan học về. Bà phải mau chóng mang về nấu cho cháu ăn.
Thấy bác gái Lưu ngồi xuống nhặt trứng, thím Lâm sợ mình không lấy được quả ngon nên cũng vội vàng ngồi xuống.
Ánh mắt hai người tóe lửa, bầu không khí căng thẳng đến mức gần như sắp đánh nhau.
Hai người càng lấy càng nhiều.
Ôn Lý không tức giận cũng chẳng sốt ruột. Cô dứt khoát lấy một chiếc ghế nhỏ ra ngồi, cười tủm tỉm nhìn họ lựa trứng.
Hai người này chẳng hề khách sáo. Mỗi người lấy hơn mười quả chưa đủ, còn lựa toàn những quả lớn, để lại cho Ôn Lý toàn trứng nhỏ.
Cầm số trứng vịt miễn phí trong tay, hai người lập tức vui như mở hội, thầm nghĩ số trứng này đủ ăn trong bao lâu chứ, đúng là sướng chết đi được.
Bác gái Lưu nói: “Con gái, cảm ơn cháu nhiều nhé. Cháu đúng là vừa xinh đẹp vừa tốt bụng.”
Thím Lâm cũng phụ họa: “Đúng vậy, em là người tốt. Cho chúng tôi miễn phí nhiều trứng vịt như thế.”
Ôn Lý thầm nghĩ: Ừ... nói vậy cũng đâu có sai.
Tuy được đội cho chiếc mũ cao như vậy, cơ mà cô đâu phải Đức Mẹ Maria.
Muốn ăn chùa sao?
Nằm mơ đẹp đấy!
Cô đứng dậy, phủi bụi trên quần, nhìn chằm chằm số trứng vịt trong tay hai người rồi chậm rãi đếm: “Một, hai, ba, bốn... Thím Lâm lấy mười hai quả, bác gái Lưu lấy mười một quả. Bây giờ trứng gà có giá năm xu một quả. Hai người xem muốn đổi bằng trứng gà hay trả tiền? Nhưng chúng ta đều là hàng xóm, tôi sẽ không tính tem phiếu cho số trứng này.”
Ôn Lý gấp ghế nhỏ lại, xách giỏ định vào nhà, lập tức bị bác gái Lưu tức giận ngăn cản.
Thím Lâm vừa mở miệng đã chẳng nói được lời nào tử tế: “Con bé này bị mỡ heo che mờ đầu óc rồi chắc? Đúng là công phu sư tử ngoạm! Trứng vịt nhặt được mà cô còn dám bán bằng giá trứng gà, tôi nhổ vào!”
“Thế thì tôi thà tới cung tiêu xã mua còn hơn.”
Bác gái Lưu cũng nói: “Con gái, chúng ta đều là hàng xóm láng giềng. Cháu làm vậy có phải quá tuyệt tình rồi không? Chỉ xin cháuvài quả trứng vịt mà cháu cũng đòi tiền sao?”
Phì!
Thời đại này trứng gà, trứng vịt quý giá biết bao nhiêu. Còn nói chỉ xin vài quả? Mỗi người ôm hơn mười quả, da mặt đúng là dày thật!
Ôn Lý mắng thầm trong lòng, ngoài mặt lại không hề biểu lộ.
Trái lại, cô còn giả vờ vô cùng kinh ngạc, khẽ nhíu mày. Nốt ruồi bên sống mũi càng khiến cô trông yếu đuối và ngây thơ: “Hóa ra hai người muốn mượn à? Tôi thấy hai người lấy nhiều như vậy, còn tưởng muốn mua chứ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)