Thẩm Tri Nguyệt tập trung tinh thần, bởi chỉ ở nơi rừng sâu núi thẳm mới có bảo bối.
Cô bẻ một cành cây to để dò đường. Không cẩn thận, cô vấp phải rễ cây rồi ngã nhào xuống đất.
Cả người dang rộng thành hình chữ đại, úp sấp xuống mặt đất, khóe miệng còn dính mấy chiếc lá khô.
Thẩm Tri Nguyệt "phì, phì" hai tiếng, nhổ hết bụi bẩn và lá khô dính bên miệng.
Ánh mắt cô chợt dừng lại ở một nơi cách gốc cây không xa.
Loại quả màu đỏ kia… Nếu cô nhớ không nhầm thì đó chính là quả của nhân sâm rừng được ghi trong sách.
Thẩm Tri Nguyệt lập tức chạy đến chỗ một cây lớn và một cây nhỏ. Cô lấy chiếc xẻng nhỏ trong không gian ra, định cẩn thận đào nhân sâm lên.
Ướm thử mấy lần, cô lại cảm thấy tay nghề của mình thật chẳng đáng tin.
Hay là thử xem có thể thu cả đất lẫn rễ vào không gian hay không.
Không gian đáng tin hơn bản thân cô nhiều.
Thẩm Tri Nguyệt đưa tay chạm vào hai cây nhân sâm, khẽ lẩm bẩm: “Thu.”
Ngay giây tiếp theo, trên mặt đất thật sự xuất hiện một cái hố.
Thẩm Tri Nguyệt chớp chớp mắt.
Lại còn làm được như thế sao? Mình đúng là lợi hại quá!
Đúng lúc ấy, một con rắn bất ngờ từ trên cây lao vọt xuống, chỉ thiếu chút nữa là cắn trúng cô.
Thẩm Tri Nguyệt trở tay bổ một xẻng, chém con rắn thành hai đoạn.
Cô tiện tay nhặt hai khúc xác rắn lên, cười hì hì.
“Khá lắm! Nếu bị mày cắn thật thì chẳng phải sẽ bị đồng đội cười chết mất sao?”
Đối với Thẩm Tri Nguyệt, những thứ có thể ăn được chưa bao giờ khiến cô sợ hãi. Ngược lại, chúng chỉ khiến cô hưng phấn hơn.
Thấy trời cũng không còn sớm, cô quyết định phải quay về trước, kẻo bà Cố lo lắng. Để hôm khác lại tiếp tục vào núi thám hiểm.
Thẩm Tri Nguyệt men theo những dấu hiệu mình đã để lại lúc đến để xuống núi. Có những dấu này, lần sau vào núi sẽ dễ dàng hơn nhiều.
………….
Khi cô về đến nhà, bà Cố đã tan làm và đang nấu cơm.
Thẩm Tri Nguyệt lấy nấm, mấy cây rau dại, ít quả dại cùng ba quả trứng gà rừng trong gùi ra, hí hửng khoe với bà.
“Bà ơi, bà xem này! Chiều nay cháu tìm được hết đấy. Cháu giỏi không?”
Bà Cố nhìn đống đồ Thẩm Tri Nguyệt mang về, bật cười. Bà tiện tay nhặt ra mấy cây nấm có độc nhẹ cùng ba cây cỏ dại.
“Ừ, cứ ăn đi. Ăn chết luôn cho rồi. Chẳng biết gì mà cũng dám một mình vào núi đào rau dại, hái nấm.”
Thẩm Tri Nguyệt ngẩn người: “Mấy cây rau này cũng không ăn được ạ? Rõ ràng cháu đã đọc trong sách rồi mà.”
Bà Cố liếc cô một cái: “Thực tiễn mới biết đúng sai. Cháu cứ tự nếm thử xem, không chết là được.”
Thẩm Tri Nguyệt lập tức lắc đầu: “Thôi, cháu không ăn nữa đâu. May mà có bà ở đây, không thì tối nay cháu đã phải được người ta khiêng vào bệnh viện rồi.”
Cô vội vứt mấy cây nấm độc và cỏ dại đi, rồi rửa tay lại.
“Bà ơi, bà thấy mấy thứ cháu mua chưa? Cháu nghe người ta nói lúc xào rau cho thêm ít gia vị thì sẽ ngon hơn.”
Bà Cố không đáp, chỉ bưng đĩa thức ăn đi ra ngoài.
Thẩm Tri Nguyệt vội vàng đi theo: “Cháu không có phiếu lương thực và phiếu thịt ở đây, nhiều thứ muốn mua cũng không mua được. Cháu chỉ mua được mấy cái bánh mè thôi. Bà ơi, lần sau cháu vào núi thử xem, bắt một con gà rừng về bồi bổ cho bà nhé.”
Bà Cố ngẩng đầu nhìn Thẩm Tri Nguyệt đang thao thao bất tuyệt: “Không cần. Trong thôn chẳng có mấy nhà được ăn thịt. Cháu vừa đến mà nhà mình đã ăn thịt thì chỉ chuốc thêm phiền phức.”
Điều bà Cố nói là sự thật.
Thôn Thượng Liên là thôn phát triển nhất trong mấy thôn quanh vùng, nhưng cũng chỉ đến mức không phải ngày nào cũng uống cháo loãng, mười ngày nửa tháng mới được ăn một bữa cơm gạo.
Đáng tiếc thật! Hay là sau này nấu trong không gian, để nguội rồi mới lấy ra ăn cũng được.
Bà Cố lắc đầu.
Đúng là còn nhỏ, chỉ biết nghĩ đến hưởng thụ. Đợi mai ra đồng làm việc rồi sẽ biết lao động cực khổ đến mức nào.
Đêm đến, trước khi đi ngủ, Thẩm Tri Nguyệt tiến vào không gian.
Quả nhiên, mấy món đồ cổ cô nhặt được ở trạm thu mua phế liệu đã có vài món được cất vào trong tủ kính trưng bày.
Còn chiếc bàn gãy đặt dưới đất...
Thẩm Tri Nguyệt bước tới, chỉ vài động tác đã tháo rời nó ra.
Cô dùng cưa điện cưa một góc chiếc bàn, nhưng bên trong chẳng có gì cả.
“Không đúng, sao lại chẳng có gì?”
Ánh mắt cô dừng trên mặt bàn. Vừa cưa một đường lên đó, quả nhiên đã chạm phải vật gì đó.
Thẩm Tri Nguyệt cẩn thận cạy mặt bàn lên.
Khá lắm, hóa ra ở giữa mặt bàn lại giấu một tấm thép tinh luyện hình vuông, nhỏ hơn mặt bàn một vòng!
Thẩm Tri Nguyệt nhấc tấm thép tinh luyện dày cỡ móng tay, kích thước khoảng 60x60 lên.
Khá lắm, bảo sao cô cứ thấy nặng như vậy. Nhà kiểu gì mà lại dùng nổi cái bàn đắt đỏ thế này? Bảo sao hai nhân viên kia nói đây là đồ bị vứt ra từ nhà của một gia đình tư bản lâu đời.
Đột nhiên, Thẩm Tri Nguyệt nhớ tới cái bọc mình nhặt được. Cô kéo khóa chiếc túi ra xem, không khỏi hít sâu một hơi. Khá lắm, rốt cuộc cô gặp người đang chạy trốn hay gặp kẻ trộm đây?
Bên trong lại toàn là trang sức, châu báu và tiền!
Trước đây Thẩm Tri Nguyệt cũng từng nhìn thấy không ít những thứ này, nhưng khi ấy ngay cả chuyện ăn no mặc ấm còn khó khăn, cô vốn chẳng có hứng thú.
Bây giờ thì khác rồi. Vấn đề cơm áo đã được giải quyết, cũng đến lúc tích lũy chút của cải rồi.
Thẩm Tri Nguyệt tiện tay lấy một chuỗi vòng cổ ngọc phỉ thúy đính ngọc trai đeo lên cổ. Được rồi, cô còn trẻ, đeo vào trông hơi già dặn.
Cô lại cầm một chiếc vòng ngọc mỡ dê lên. Cái này thì hợp, đeo vào rất đẹp.
Còn có hai chiếc đồng hồ, cô đeo thử thì hơi rộng. Chỉ nhìn là biết đồng hồ nam.
Cứ cất đó vậy. Dù sao cô cũng chẳng nỡ bỏ tiền mua đồng hồ, sau này muốn xem giờ thì lấy ra dùng.
Ngắm nghía một lúc, Thẩm Tri Nguyệt mới xếp gọn toàn bộ trang sức vào một chiếc hộp đầy ắp, rồi đặt luôn vào hộp đựng đồ mà cô đã cất vào không gian mấy hôm trước.
Cô nhìn số tiền mặt trong túi, đếm một lượt, tổng cộng có hai mươi xấp, mỗi xấp một trăm tờ tiền mệnh giá mười tệ thông dụng.
Ngoài ra còn có một chiếc hộp, bên trong đựng trọn bộ tiền giấy do Ngân hàng Nhân dân phát hành năm 1948.
Thẩm Tri Nguyệt chỉ từng nghe mẹ Thẩm là Tiền Thục Phân nhắc tới, chứ chưa từng thấy những tờ hai mươi tệ, năm mươi tệ, mười tệ này.
Hình như bây giờ chúng không còn lưu hành nữa thì phải? Sao lại có nhiều phiên bản khác nhau thế? Hay là tiền giả?
Vừa dứt lời, cả bộ tiền giấy trong tay cô lập tức biến mất. Lòng bàn tay trống rỗng như đang cười nhạo sự nông cạn của cô.
Tim Thẩm Tri Nguyệt giật thót, lập tức chạy tới tủ trưng bày. Quả nhiên, cả bộ tiền đã được bày ngay ngắn, nguyên vẹn bên trong.
Bên dưới bộ tiền này lại còn có phần thuyết minh.
Bộ Nhân Dân tệ đầu tiên được phát hành từ ngày 1 tháng 12 năm 1948, gồm 12 mệnh giá với 62 phiên bản.
Trong đó có tiền 1 tệ gồm 2 phiên bản, 5 tệ gồm 4 phiên bản, 10 tệ gồm 4 phiên bản, 20 tệ gồm 7 phiên bản, 50 tệ gồm 10 phiên bản, 100 tệ gồm 5 phiên bản, 200 tệ, 500 tệ gồm 6 phiên bản, 1.000 tệ gồm 6 phiên bản, 5.000 tệ gồm 5 phiên bản, 10.000 tệ gồm 4 phiên bản và 50.000 tệ gồm 2 phiên bản.
Đặc biệt, tờ 100 tệ hình Vạn Thọ Sơn có hai phiên bản, cùng với tờ 50 tệ phát hành năm 1949 in hình đoàn tàu hỏa.
Điều đáng nói là những món đồ sưu tầm khác đều không có thuyết minh, chỉ riêng bộ Nhân Dân tệ này là có.
Cô nghi ngờ cái tủ trưng bày trong nông trang đang ra sức cười nhạo mình, hơn nữa còn có bằng chứng rõ ràng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
