Hai nhân viên nghe vậy thì cười lắc đầu, đúng là còn trẻ, chẳng hiểu gì cả.
Đã xuống nông thôn làm thanh niên trí thức mà còn muốn đọc sách. Đến lúc đó chỉ riêng việc đồng áng thôi cũng đủ mệt bở hơi tai rồi.
Trời vừa tờ mờ sáng đã phải làm đến tận tối mịt, một ngày làm hơn chục tiếng đồng hồ. Mấy quyển sách này có mang về thì nhiều lắm cũng chỉ bị ném vào bếp làm củi đốt mà thôi.
Thẩm Tri Nguyệt kéo chiếc bàn ra cửa, tiện tay lấy thêm hai bó báo cũ đã buộc sẵn. Ông lão trông cửa liếc nhìn một cái, thu của cô năm hào rồi cho đi, còn giúp cô kéo chiếc bàn ra ngoài.
Đi được một đoạn, cô quan sát xung quanh thấy không có ai, lập tức thu toàn bộ đồ vào không gian.
Cô đang thong thả dạo quanh thì bỗng một cái bọc từ trong sân bị ném ra, rơi ngay trước mặt. Bên trong lập tức vang lên tiếng người hò hét truy đuổi.
Cơ thể Thẩm Tri Nguyệt còn phản ứng nhanh hơn cả đầu óc. Đợi đến khi cô kịp hoàn hồn thì cái bọc đã bị cô thu vào không gian, còn bản thân cũng chạy nhanh sang hướng khác, cách đó mấy chục mét.
Chẳng bao lâu sau, một người đàn ông có vết sẹo dài trên mặt hốt hoảng chạy tới. Không thấy cái bọc mình vừa ném ra đâu, anh ta tức đến mặt xanh lét.
“Mẹ kiếp! Cả buổi sáng công cốc rồi!”
Khó khăn lắm anh ta mới trộm được cả túi đồ từ chỗ cất giấu của một tên đầu sỏ trong Ủy ban Cách mạng, vậy mà lại bị người khác nhặt mất.
“Đứng lại! Đừng chạy!”
Người đàn ông có sẹo nhổ bãi nước bọt: “Phi! Mẹ kiếp! Sao bọn chúng lại đuổi kịp nhanh thế chứ?”
Thẩm Tri Nguyệt đã lẫn vào đám đông, lén thở phào một hơi: “Chuyện quái gì thế này!”
Cô quyết định cứ tiếp tục đi dạo phố, xem còn thiếu thứ gì cần mua nữa không.
Cẩm Thành tuy không phồn hoa bằng Hải Thành nhưng người trong cửa hàng cung tiêu vẫn đông nghịt như nhau. Chỉ là nơi đây không có cửa hàng bán bánh kẹo riêng, muốn mua bánh trái đều phải đến cửa hàng thực phẩm.
Thẩm Tri Nguyệt muốn mua cũng chẳng được. Cô không có tem phiếu của địa phương, phiếu lương thực dùng toàn quốc cũng chỉ còn vài tờ. Dùng chúng để mua bánh thì quá phí.
Cô thầm tiếc, biết vậy lúc còn ở Hải Thành đã tìm cách đổi thêm một ít tem phiếu. Cuối cùng cô chỉ mua ít gia vị nhà bếp rồi rời đi.
Tòa nhà bách hóa của thành phố chỉ có hai tầng, hàng hóa cũng ít hơn Hải Thành. Đi một lúc, Thẩm Tri Nguyệt đến trước cửa nhà hàng quốc doanh.
Trên chiếc xe đẩy trước cửa vẫn còn ba chiếc bánh mè và hai chiếc bánh cuộn hành.
Nhìn chiếc bánh cuộn hành to hơn cả bàn tay mình, rồi chiếc bánh mè lớn gần bằng cái đầu, cô không nhịn được nuốt nước bọt.
Trông hấp dẫn quá. Không mua thì cảm thấy có lỗi với chính mình.
Thẩm Tri Nguyệt chợt thấy mình hình như có chút vấn đề.
Con gái nhà người ta thì ngắm quần áo, trang sức. Chỉ có mình cô cứ đứng nhìn đồ ăn mà nuốt nước bọt liên tục.
Trước kia, đồng đội thường trêu cô, thấy cô đáng thương nên lúc nào cũng lén nhét cho cô đủ thứ ngon.
Cô buồn bã nghĩ, tật này của mình chẳng biết bao giờ mới chữa được. Có lẽ phải đợi đến ngày kho trong không gian chất đầy lương thực, cả đời không còn phải lo đói bụng nữa.
“Đồng chí, cho tôi ba cái bánh mè và hai cái bánh cuộn hành.”
Nhân viên bán hàng nhìn dáng người nhỏ nhắn của Thẩm Tri Nguyệt rồi nói:
“Lãng phí là đáng xấu hổ. Một mình đồng chí mua nhiều thế ăn hết nổi không?”
“Nhà tôi còn mười anh chị em nữa, chắc chắn không lãng phí đâu.”
Người nhân viên trợn tròn mắt: “Gia đình kiểu gì mà sinh nhiều con thế?”
Anh ta nhanh nhẹn gói đồ lại rồi nói: “Ba cái bánh mè giá ba xu một cái, bánh cuộn hành bốn xu một cái. Tổng cộng một hào bảy xu.”
Thẩm Tri Nguyệt lấy từ túi ra hai hào, nhận lại ba xu tiền thừa.
Ôm túi bánh rời đi, cô thầm nghĩ tiền thời này đúng là có giá trị, tiêu quá lời. Ngoài đồ ăn ra, Thẩm Tri Nguyệt gần như chẳng có nhu cầu gì với những thứ khác.
Đào về trồng hết trong không gian.
Chỉ cần nghĩ đến việc sau này mình có thể sở hữu cả một ngọn núi cây cối sinh trưởng, Thẩm Tri Nguyệt đã kích động đến mức muốn hét lên.
Vì thế, chị dâu Thúy Hoa cùng mấy người vốn đang thong thả đi trên đường về thôn thì thấy Thẩm Tri Nguyệt đeo một cái bọc nhỏ, vội vã vượt qua bên cạnh họ.
“Thẩm Tri Nguyệt, cháu vội đi đâu thế?”
Bước chân Thẩm Tri Nguyệt không hề dừng lại. Cô cũng không quay đầu, chỉ lớn tiếng đáp: “Các chị dâu ơi, em lên núi đào rau dại đây, không tán gẫu với mọi người được nữa. Tạm biệt các chị nhé!”
Đợi đến khi chị dâu Thúy Hoa và mấy người hoàn hồn thì bóng dáng cô đã sắp khuất hẳn.
“Mau lên thôi! Con bé Thẩm Tri Nguyệt này mồm miệng lanh lợi, tay chân xem ra cũng nhanh nhẹn thật.”
Thế là cả nhóm vội vã trở về thôn. Dẫu đã đi rất nhanh nhưng vẫn chậm hơn Thẩm Tri Nguyệt một bước.
Vừa về đến nhà, họ đã thấy Thẩm Tri Nguyệt đeo gùi, đang đi về phía chân núi.
Chị dâu Thúy Hoa bật cười thành tiếng.
“Con bé Thẩm Tri Nguyệt này đúng là khác hẳn mấy thanh niên trí thức trước đây.”
Thẩm Tri Nguyệt vừa đến chân núi đã nhìn thấy Trương Ái Đệ và Lưu Mỹ Lệ đang đào rau dại. Trong lòng cô chợt căng thẳng.
Muộn mất rồi! Không được, cô phải vào sâu trong núi mới được.
“Tri Nguyệt, em cũng đến đào rau dại à?”
Lưu Mỹ Lệ vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy bóng lưng Thẩm Tri Nguyệt.
Thẩm Tri Nguyệt khựng bước, đáp: “Vâng. Em sang bên kia tìm thử xem.”
Nói xong, cô tiếp tục đi.
Lưu Mỹ Lệ và Trương Ái Đệ nhìn nhau đầy khó hiểu. Rau dại trên núi nhiều như vậy, sao Thẩm Tri Nguyệt lại vội vàng đến thế?
Thẩm Tri Nguyệt đi được một đoạn thì phát hiện rất nhiều nấm.
Cô thầm nghĩ chắc mấy loại này ăn được. Chẳng bao lâu sau, cả khu vực nấm đều bị cô hái sạch, hơn phân nửa đã được đưa vào không gian.
Lúc ấy cô mới có tâm trạng tiếp tục tìm rau dại.
Dù từng đọc sách giới thiệu về các loại rau dại, nhưng cô nhận biết được chẳng bao nhiêu. Cứ tìm kiểu này thật quá phiền phức.
Thẩm Tri Nguyệt ngẩng đầu nhìn đỉnh núi cao sừng sững.
Có núi thì có thú hoang.
Có thú hoang tức là có thịt ăn.
Nghĩ đến đây, hai mắt cô sáng rực lên. Cô hoàn toàn chẳng nghĩ đến vấn đề an toàn, dứt khoát đi sâu hơn vào trong núi.
Hôm nay vận may của cô khá tốt.
Mới đi được một lúc đã có một con thỏ rừng lao vụt ra.
Tốc độ của Thẩm Tri Nguyệt còn nhanh hơn con thỏ một chút. Cô lao tới, trực tiếp thu nó vào không gian.
Nghe nói thỏ sinh sản rất nhanh. Chẳng bao lâu nữa, cô sẽ được ăn thịt thỏ mỗi ngày rồi.
Thẩm Tri Nguyệt nuốt ực nước miếng, tiếp tục tìm kiếm.
Tìm rất lâu, bỗng cô nghe thấy tiếng động cách đó không xa.
Thẩm Tri Nguyệt lập tức thả nhẹ bước chân, tiến về phía phát ra âm thanh. Hai tay cô nhẹ nhàng vén bụi cỏ.
Trong bụi cỏ có mấy quả trứng gà rừng. Cô nhanh tay thu hết vào không gian rồi lén thò đầu ra quan sát tình hình bên ngoài.
Ôi trời!
Thẩm Tri Nguyệt suýt nữa thì nhảy cẫng lên vì sung sướng.
Lại là năm con gà rừng!
Vừa nhìn thấy chúng, trong đầu cô đã hiện lên đủ các cách chế biến thịt gà.
Cô nín thở, đợi đến khi cả đàn tụ lại một chỗ mới bất ngờ lao từ trong bụi cỏ ra. Con nào cơ thể cô chạm vào đều bị thu vào không gian.
Năm con thì thu được bốn. Con còn lại bị hòn đá cô ném ra đập trúng, chết ngay tại chỗ.
Thẩm Tri Nguyệt nhấc con gà rừng lên lắc lắc rồi cũng ném vào không gian. Cô đi đến bên con suối rửa tay, đồng thời đưa mắt nhìn quanh.
Chẳng lẽ mình đã vào đến vùng núi sâu rồi sao?
Xung quanh chỉ còn tiếng chim hót và tiếng lá cây xào xạc trong gió.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



