Thẩm Diễn Lễ bị đôi mắt trong veo như nước của cô nhìn chằm chằm, chợt cảm thấy niềm vui trên đời này chẳng qua cũng chỉ đến thế mà thôi.
Mỗi lần đổi kiểu, người xui xẻo đều là cô.
"Giữ thẳng đầu nào."
Anh chăm chú, đôi tay từng cầm bút chấm mực, vác súng múa gậy giờ đây đang rẽ từng lọn tóc. Bím tóc xương cá xinh đẹp cứ thế được tết lại từng tấc trên tay anh. Cuối cùng, anh lấy chiếc kẹp tóc cô đang nắm trong tay cài lên tóc cô.
Đây là vợ anh.
Người mà anh đặt nơi đầu quả tim để yêu thương.
Tống Kiều Kiều sở hữu gương mặt trông ngây thơ ngoan ngoãn. Trong gương, cổ áo lá sen màu vàng chẳng thể che giấu xương quai xanh như ngọc, những dấu vết lốm đốm bên trên càng làm nổi bật gò má đang ửng đỏ vì thẹn thùng của cô, toát ra vẻ quyến rũ đến tận xương tủy.
Lần đầu tiên Thẩm Diễn Lễ cảm thấy việc để lại dấu vết trên người Tống Kiều Kiều là không ổn.
Quá dễ khiến người khác liên tưởng.
Giống như anh bây giờ.
"Xong chưa ạ?"
Tống Kiều Kiều xoay người qua lại trước gương, lắc lư đầu ngắm nghía, cười rạng rỡ như hoa: "Đẹp thật."
Thẩm Diễn Lễ lục lọi trong tủ quần áo, lấy ra một chiếc khăn lụa.
"Quàng cái này vào."
"Tại sao chứ, em không muốn. Mùa hè đeo khăn lụa làm gì, nóng lắm."
Thẩm Diễn Lễ nắm chặt chiếc khăn lụa, do dự một chút.
Thôi vậy.
Che đi lại càng thêm giấu đầu hở đuôi.
Sau này không để lại dấu vết nữa là được.
"Được thôi."
Thẩm Diễn Lễ lại đi dọn dẹp tủ quần áo bị anh làm cho hơi lộn xộn, cũng nhân cơ hội này để bình tĩnh lại.
Bỗng nhiên, một đôi tay vòng ra từ sau lưng anh. Anh chỉ sững lại một chút nhưng không đẩy ra, nghe Tống Kiều Kiều nói: "Ông xã, anh tốt thật."
Ban đầu Tống Kiều Kiều không gọi ông xã, chỉ gọi anh là "Này", "anh kia", "anh Thẩm".
Thẩm Diễn Lễ chẳng muốn làm anh của cô.
Trong thôn, đám trai trẻ đều là anh cô cả.
Đêm tân hôn, Tống Kiều Kiều nói: "Anh Thẩm, em hơi sợ."
Ánh nến soi bóng mỹ nhân.
Thẩm Diễn Lễ đứng trước mặt cô, nhìn mãi không chán, khàn giọng dỗ dành: "Đã kết hôn rồi, em phải gọi anh là ông xã."
Cô như con mèo nhỏ, rụt rè lí nhí như tiếng muỗi kêu: "Ông xã?"
"Đúng, gọi to lên, anh thích nghe."
Không biết từ khi nào, Tống Kiều Kiều đã gọi thành quen, một tiếng "ông xã", hai tiếng "ông xã", ngọt ngào vô cùng.
Thẩm Diễn Lễ nắm lấy bàn tay không bị thương của cô, xoa xoa đầu ngón tay: "Hừ."
"Không biết đứa vô lương tâm nào cứ đòi không sống với anh nữa. Chỉ nói tay nghề này của anh, đừng nói trong thôn, ngay cả trong xã, trong trấn, trong huyện cũng không ai tết tóc đẹp hơn anh."
Tống Kiều Kiều tin thật.
Bố cô rất cưng mẹ cô nhưng cũng không biết tết tóc.
Các chị dâu lớn nhỏ trong thôn đều ghen tị vì chồng cô đối xử tốt với cô.
Nhưng chuyện này thật sự không trách cô được.
Thần tiên trước đó đều nói hai người sau này không có duyên phận, vậy cô biết phải làm sao chứ.
"Ông xã lợi hại." Cô cười ngây thơ.
May mà có thần tiên nói sẽ giúp hai người họ.
Thẩm Diễn Lễ nhướng mày đầy hưởng thụ.
Sướng rồi.
Thật sự rất sướng.
Ở Đế Đô, anh ngang ngược bá đạo, ai ai cũng nói anh oai phong lợi hại, nói đủ lời hay ý đẹp, nghe đến phát ngán.
Chỉ có lời Tống Kiều Kiều nói ra là khác.
Anh nắm chặt bàn tay nhỏ, cười xấu xa: "Buổi tối cho em xem thứ lợi hại hơn."
"Anh kaf lưu manh à!"
Tống Kiều Kiều giãy ra khỏi tay anh.
Quả nhiên, thần tiên trên trời lại bắt đầu náo loạn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

