Tô Vãn vừa hồi tưởng, vừa gỡ mái tóc rối tung sau giấc ngủ, thuận tay buộc lại thành kiểu đuôi ngựa cao bồng bềnh xinh đẹp. Buộc tóc xong, thấy cô gái đối diện vẫn nhìn chằm chằm mình, cô mỉm cười hỏi: "Đồng chí ơi, bây giờ là mấy giờ rồi? Tôi ngủ đến mụ mị cả người, quên mất hôm nay là ngày bao nhiêu. Trạm tiếp theo là đến đâu vậy?"
Nếu trạm kế tiếp có tàu đi thành phố Thân, Tô Vãn định sẽ xuống ngay ở đó. Cô cũng chẳng cần đến Dương Thành nữa, dù sao thì thành phố Thân mới là địa bàn chính của cô, ở đó không chỉ quen thuộc mà tìm việc cũng dễ dàng hơn.
Cô gái kia lấy lại tinh thần, nhìn đồng hồ rồi nói: "Hôm nay là ngày mùng tám tháng tư, trạm kế tiếp chắc là trạm Tinh Thành, khoảng hơn mười giờ sẽ đến nơi. Bây giờ là sáu giờ bốn mươi phút. À phải rồi, đồng chí cũng đeo đồng hồ trên tay mà?"
Tô Vãn lúc này mới sực nhớ ra mà nhìn xuống cổ tay, quả nhiên thấy một chiếc đồng hồ nữ rất đẹp. Cô nói: "Đúng là ngủ đến mụ mị cả người, tôi suýt nữa thì quên mất mình cũng có đồng hồ."
Chiếc đồng hồ này là một phần trong sính lễ của cô, hiệu Hoa Mai. Nghe nói Phó Bạch Du đã tốn một trăm bốn mươi đồng để mua nó. Đương nhiên, về sau chiếc đồng hồ này cũng bị Ngô Bác cuỗm mất.
Cô gái kia nghe vậy cũng không nghi ngờ gì, ngược lại còn khen ngợi: "Trước đây tôi cũng từng ngủ đến mụ mị đầu óc, thậm chí còn quên mất mình đang ở đâu nữa kìa. Đồng chí Tô, kiểu tóc cô vừa buộc tùy ý trông đẹp thật! Trông người cũng xinh đẹp và tràn đầy sức sống!"
Cô ấy vừa nói vừa quan sát Tô Vãn.
Chuyến tàu này của bọn họ xuất phát vào ban đêm, lúc lên tàu thì trời đã khá muộn, mọi người chào hỏi xong liền lục tục đi ngủ. Cô ấy cũng không nhìn kỹ người trước mặt, chỉ lờ mờ cảm thấy người này có dung mạo không tầm thường.
Không ngờ sau khi đồng chí Tô này buộc tóc cao lên lại xinh đẹp đến thế. Cô sở hữu khuôn mặt trái xoan chuẩn mực của một mỹ nhân, sống mũi cao, đôi mắt hoa đào xinh đẹp với đuôi mắt hơi xếch lên. Điểm trừ duy nhất là đôi mắt hơi lộ tròng trắng phía dưới, ánh mắt lại quật cường không chịu thua, khiến cô trông có vẻ toan tính và mang chút hiếu thắng.
May thay, khi cô cười lên, cảm giác toan tính đó đã dịu đi rất nhiều.
"Cảm ơn cô." Tô Vãn khéo léo giả vờ thẹn thùng rồi cúi đầu xuống.
Nhớ lại bản thân trong ký ức năm hơn hai mươi tuổi quả thực xinh đẹp nhưng lại kiêu ngạo đến mức không coi ai ra gì, Tô Vãn bật cười. Cảm giác được trở lại thời thanh xuân đúng là không tệ chút nào.
Cô đương nhiên biết rõ mình rất xinh đẹp, dù sao thì vẻ ngoài này cũng từng giúp cô đạt được không ít lợi ích, nhưng tất nhiên những rắc rối kéo theo cũng nhiều không kém.
Tuy nhiên, khi Tô Vãn nhìn quanh và thấy mọi người đều tết tóc hai bên, cô mới nhận ra kiểu tóc đuôi ngựa buộc cao cho tiện của mình lúc này lại trở nên lạc lõng giữa đám đông. Cô không muốn quá nổi bật nên bèn tháo ra, tết lại thành hai bím tóc thấp thả trước ngực.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)