Dương Mai sảng khoái hỏi tiếp: "Đúng rồi, nhìn cuốn sách em vừa lấy ra, có phải em định tham gia kỳ thi đại học không?"
Dương Mai nói nhiều hơn Dương Lệ, phần lớn thời gian đều là cô ấy lên tiếng. Dương Lệ đứng bên cạnh quan sát, lúc này mới bổ sung thêm: "Bọn chị tốt nghiệp Đại học Hàng hải, nếu em có vấn đề gì thắc mắc thì cứ hỏi bọn chị, lát nữa chị sẽ viết địa chỉ cho em."
Dương Mai nghe em gái nói vậy thì nhíu chặt lông mày, đưa mắt ra hiệu cho em.
Cô ấy chưa thấy ai ăn nói vụng về như thế bao giờ. Đã muốn vun vén cho hai bọn họ thì phải tạo cơ hội cho họ gặp nhau chứ, giờ lại bảo người ta có gì cứ hỏi mình, thế thì làm sao hai người kia nảy sinh tình cảm được?
Có hai người từng là sinh viên đại học và một đồng hương học giỏi để thỉnh giáo, cô sẽ không còn phải mù mờ về kỳ thi đại học hiện tại nữa, điều này đương nhiên là rất tốt.
Cô chắc chắn phải tham gia kỳ thi đại học, bởi ai mà chẳng biết sau này bằng đại học quý giá đến nhường nào. Hơn nữa, cô cũng không phải là người có khiếu kinh doanh, con đường tương lai của cô chắc chắn là thi đại học để tìm một bát cơm sắt, rồi mua thêm vài căn nhà.
Nhưng mục tiêu của cô là kỳ thi năm sau, còn năm nay thì không gượng ép. Dù sao bây giờ cũng đã là tháng tư, cô chẳng phải thiên tài, làm sao có thể ôn tập hơn hai tháng mà đỗ vào trường đại học khi hàng triệu người cùng chen chân qua cầu độc mộc được.
Dự định của cô là năm nay cứ đăng ký thi thử để làm quen với đề, xem mình còn thiếu sót ở đâu, sau đó sẽ tập trung ôn luyện để dốc toàn lực cho kỳ thi năm tới.
Hơn nữa, sang năm môn Tiếng Anh sẽ được tính vào tổng điểm, đây cũng là một cơ hội tốt đối với người có vốn tiếng Anh khá như cô.
"Không có gì đâu. Đúng rồi, để chị kể cho em nghe về hoàn cảnh của Trình Nghiêm Hàn, sau này hai đứa tiện trao đổi."
Dương Mai hào hứng nói: "Trình Nghiêm Hàn năm nay hai mươi tư tuổi, xuống nông thôn được sáu năm rồi. Nhà cậu ấy ở gần Thư viện Thượng Hải, gia đình có bốn anh chị em, bố mẹ đều làm trong cơ quan nhà nước, gia phong cực kỳ nề nếp. Đương nhiên nhân phẩm của Trình Nghiêm Hàn cũng rất tốt, nhớ năm đó..."
Kể từ đây, chủ đề câu chuyện của chị em Dương Mai bắt đầu chuyển hướng sang một lối mòn kỳ lạ.
Tô Vãn chớp chớp mắt nhìn họ, không nói gì nhiều. Thú thật, cô cảm thấy hai người lúc này giống hệt bà mai đang giới thiệu đối tượng xem mắt vậy.
Ban đầu cô chỉ muốn tìm hiểu một chút về Trình Nghiêm Hàn để tìm cách báo đáp bác sĩ Trình. Dù sao đức độ của anh ta cũng rất cao, từng phẫu thuật cho cô khi cô chưa nộp tiền. Nhưng phương án báo đáp của cô là nếu sau này có tiền sẽ cân nhắc gửi cho anh ta một phong bao thật lớn, hoặc nếu anh ta gặp khó khăn gì mà cô giải quyết được thì nhất định sẽ giúp đỡ, chứ cô chưa từng nghĩ đến việc lấy thân báo đáp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)